Ai Là Tác Giả Của Bài &Quot;Đất Cà Mau&Quot;?

     

Trên các website, nhật báo viết không hề ít giai thoại về bài xích nầy như nhacvangonline, nhacso.net, báo Thanh Niên…

Nhạc sĩ đánh Thanh Tùng (tác giả bài hát) bao gồm kể về yếu tố hoàn cảnh ra đời bài hát nầy như sau:

“Năm 1970, tôi cùng một đội sinh viên Văn Khoa hay vào trong 1 quán cà phê tại Đa Kao (quận 1) vì quán này còn có một cô gái đẹp thương hiệu Diễm ngồi thu ngân. Tôi biết Diễm cẩn thận tôi bởi vì khi đó tôi có sáng tác bài xích Mắt Diễm bi tráng cho ca sĩ Elvis Phương hát được rất nhiều người biết đến.

Tuy nhiên, gần như ngày vui của tớ với Diễm tương đối ngắn ngủi, khi cô gái ngoảnh khía cạnh quay sống lưng cũng là thời điểm tôi đau khổ. Nhiều đêm dài long dong dưới phố rồi tối về tôi viết nên ca khúc Giã từ…”.

Được biết: năm 1971, đánh Thanh Tùng tình cờ quen một cô ca sĩ miệt sân vườn tên Thu Vân gồm giọng hát cực kỳ hay, anh tức tốc mời cô này trường đoản cú Sa Đéc về tp sài thành thu âm bài bác Giã từ để gửi mang lại đài phát thanh. Rứa nhưng, nhạc sĩ Lê Dinh (Trưởng phòng văn nghệ Đài phân phát thanh dùng Gòn) lại khước từ phát vì giải pháp lúc đó tất cả các ca sĩ được xuất hiện trên sóng phát thanh đều đề nghị đạt tiêu chuẩn chỉnh là nổi tiếng. Trong lúc đó Thu Vân chỉ là 1 ca sĩ dưới miệt vườn, không có tiếng tăm. Nhưng khi nghe tới qua băng cassette, nhạc sĩ Lê Dinh chấp nhận cho phát một lần vào sáng nhà nhật, nếu dư luận xuất sắc thì sẽ phát tiếp. Không ngờ với phong cách bolero tuyệt vời nhất cộng hưởng thuộc giọng hát domain authority diết của Thu Vân, Giã từ đã làm lay cồn hàng triệu trái tim của thính đưa yêu âm nhạc. Nhiều người đã bật khóc lúc nghe bản nhạc này trong đêm vắng. Nữ ca sĩ miệt sân vườn này cũng lừng danh từ đó, hiện cô đã định cư nghỉ ngơi nước ngoài.

Bạn đang xem: Ai là tác giả của bài "đất cà mau"?

Thật ra, từ những năm thập niên 70 bài nầy cũng rất thịnh hành nghỉ ngơi Tây Ninh, nhiều người yêu nhạc đang thuộc lòng, đã hát khắp nơi: từ sảnh khấu cho tới tiệc tùng, đám cưới, họp bạn… người nào cũng biết tác giả là nhạc sĩ Băn Vi (sinh năm 1949). Dịp đó, anh là 1 trong những tay trống tất cả tiếng trong Ban nhạc thi công Nông Thôn… Anh tấn công trống khôn xiết điệu nghệ thu hút khán giả nhờ tài roulé và tung hứng dùi trống lên cao quay vài vòng, người theo dõi tán thưởng sức nóng liệt với lúc kia anh gồm mở một lớp dạy dỗ trống sinh hoạt Long Hoa đem tên là Băn Vi. Cây viết danh Băn Vi cũng khá lí thú, theo lời anh em thân thiết nói lại: Băn Vi là lối chơi chữ, anh tên thiệt Huỳnh Văn Bi – Văn Bi gọi ngược là Bi Văn – nói láy lại là Băn Vi.

Câu chuyện của bài hát được vang xa, theo lời Băn Vi tất cả kể cho đồng đội nghe: anh bao gồm quê vợ ở Hồng Ngự - Đồng Tháp (cùng quê nhạc sĩ sơn Thanh Tùng). Trong một lượt về Hồng Ngự chơi, Băn Vi bao gồm ghé vào một quán nước tình cờ gặp Tô Thanh Tùng, bạn bè có máu âm nhạc nên thân quen nhau liền, biết sơn Thanh Tùng là 1 trong những nhạc sĩ anh vẫn hát ngay lập tức một bài xích nhạc đầu tay mang lại ông nghe: kia là bài xích Giã từ. Bài bác hát với nhạc điệu ngọt ngào, mượt mà đã làm Tô Thanh Tùng ngây bất tỉnh và ông ao ước có ngay bài hát nầy đề xuất nhờ Băn Vi ghi lại cho ông. Băn Vi thời điểm đó mặc dù đã nghịch nhạc cơ mà chỉ là 1 nhạc công thức giấc lẻ, không tiếng tăm gì cho lắm, biết tô Thanh Tùng làm nhạc và quen biết giới nhạc ở sử dụng Gòn, cũng muốn nhờ tín đồ lăng xê nên viết ngay cùng đưa mang lại nhạc sĩ tô Thanh Tùng. Kế tiếp Tô Thanh Tùng vẫn nhờ nhạc sĩ Quốc Dũng hoà âm với nhạc sĩ Lê Dinh thu thanh đưa lên Đài phân phát thanh sài gòn như lời kể trên. Chuyện chạm chán gỡ nhạc sĩ tô Thanh Tùng lúc trở về Tây Ninh, Băn Vi tất cả kể lại mang lại người bạn thân - làm bình thường ban nhạc là nhạc sĩ Hoài Nguyên biết.

*
*

*
*

Trước 75 bài hát được xuất phiên bản đứng nhị tên: tô Thanh Tùng với Băn Vi. Về xuất xứ bài hát nầy, không giống như nhạc sĩ tô Thanh Tùng kể. Băn Vi cơ hội sinh thời gồm tâm sự là lấy cảm xúc từ cô gái mà anh yêu thích, nhà có tiệm phở danh tiếng ở Chợ Cũ - Long Hoa năm 70 (vì lí do cá nhân xin được cất tên). Một thời gian quen nhau, có tình cảm nhau nhưng tiếp đến cô sang ngang đi mang chồng, anh cô đơn buồn bã viết yêu cầu dòng nhạc: “Tuổi đời chân đối chọi côi,gót mòn quốc lộ buồn, đèn đêm bóng mờ nhạt nhòa…Em sang ngang rồi chôn kỉ niệm vào yêu đương nhớ, hôn lên tóc mượt lệ sầu đắm ướt đôi mi…”. Đường phố Long Hoa cơ hội đó hệ thống điện còn yếu, chỉ ánh sáng của đèn mờ tỏa sáng nhạt nhoè trê tuyến phố phố.

Xem thêm: Lời Bài Let Me Down Slowly, Lời Bài Hát Let Me Down Slowly

Tại Tây Ninh, mấy chục năm qua, người yêu nhạc ai cũng biết giai thoại bài bác hát nầy. Sau giải phóng 30- 4-1975 tôi với anh Băn Vi tất cả dịp cùng tác chung dạy hát mang đến mấy em trong đội nghệ thuật ở Long Hoa nhằm tập bài bác Giải phóng miền nam và họp báo hội nghị Diên Hồng, tiếp đến anh chuyển sang làm nạp năng lượng bán sách báo văn phòng phẩm, rồi làm trưởng phòng ban văn hóa thông tin thị Trấn Hòa Thành, nhưng chúng tôi vẫn thường xuyên chạm mặt nhau qua các cuộc ở văn nghệ. Cơ hội đó làm việc Long Hoa tất cả một bãi hát vô cùng rộng, những đoàn ca nhạc thường về trình diễn, trong một lần ca sĩ Bảo Yến trình diễn bài Giã tự tại đây, anh Băn Vi biết tôi giỏi viết báo nên có tâm sự làm sao lấy lại tác quyền. Tôi cũng có hứa cùng với anh tuy nhiên trong tay mình chưa tồn tại tư liệu vật chứng gì cả đề nghị không thể viết được nhưng anh cũng ko còn bản gốc nữa.

Bài hát đã thành lập từ 40 năm qua nên hiện giờ bài hát gốc ít ai còn giữ lại (kể cả nhạc sĩ Băn Vi) nhưng trong lòng tưởng tình nhân nhạc Tây Ninh, độc nhất vô nhị là những người thế hệ U50 hễ nhắc tới Giã từ bỏ là nhắc đến Băn Vi. Năm 2004 anh qua đời bởi vì một cơn bạo bệnh, bạn bè đến dự rất đông (nhà anh ở trước sân vận chuyển Long Hoa ni là Trung tâm văn hóa truyền thống Hòa Thành) mọi người đến dự còn kiến nghị hát lại bài Giã từ kỉ niệm xưa…

Hai năm sau ngày mất của anh ấy (năm 2006) ca sĩ Dạ Trường ở California về nước (làm thông thường với Băn Vi bên ban nghệ thuật Xây dựng nông làng mạc ngày xưa) gồm họp mặt bạn bè cũ làm tầm thường trong Đoàn âm nhạc ngày ấy như: anh Huệ (bên ban kịch) anh Phong, Hoài Nguyên, chị Cúc, anh Đạt (bên biểu diễn, nhạc công)… Mọi bạn đều đề cập lại kỉ niệm Băn Vi về bài bác Giã từ. Anh Dạ Trường đề cập lại khi sáng tác có câu kết: “Người về vào thương nhớ, fan đi thương nhớ hoài...”. Dạ ngôi trường thấy ko ổn, bắt buộc góp ý sửa lại: “Người về trong thương nhớ, bạn đi thương nhớ người…”. Băn Vi nghe gồm lí nên chấp nhận sửa, bài bác nầy chủ yếu ca sĩ Dạ ngôi trường hát sống Tây Ninh.

Xem thêm: Các Dạng Toán Ở Tiểu Học Thường Gặp, 14 Dạng Toán Thường Gặp Ở Bậc Tiểu Học

Những năm gần đây dòng nhạc bolero thịnh hành, bài bác hát Giã từ cũng trở lại, nhưng phần lớn khi reviews trên sân khấu, bên trên giới truyền thông media đại chúng, trên live show không thấy đề cập tên Băn Vi nhưng chỉ nêu tên sơn Thanh Tùng nhưng mà thôi (vì như phần trên, nhạc sĩ sơn Thanh Tùng khi đề cập về lai lịch bài bác hát cũng đã phủ nhận tên Băn Vi rồi !?). Công trọng điểm mà nói nhạc sĩ sơn Thanh Tùng rất tất cả công khủng trong vấn đề lăng xê bài hát nhưng ngược lại đây cũng là một trong bài hát góp phần không bé dại trong sự nghiệp âm nhạc của ông (mà tác giả gốc là nhạc sĩ Băn Vi).

Rất may mang lại tôi, vừa mới qua trên web dòng nhạc xưa cùng Âm nhạc miền nam có sưu tập lại được bản nhạc hồi trước đề rõ nhị tác giả: tô Thanh Tùng với Băn Vi, sẵn đây xin cám ơn người chủ sở hữu hai website nầy đã cung cấp một tư liệu quý giá mang đến tôi. Như vậy dựa vào nhạc phẩm Giã từ bỏ đã in từ năm 1973 bởi nhà xb Minh Phát sản xuất thì đang rõ tác giả, không thể bàn ôm đồm gì nữa. Nếu so sánh hai tín đồ thì nhạc sĩ sơn Thanh Tùng siêu nổi tiếng với rất nhiều bài hát diễm tình, còn nhạc sĩ Băn Vi là nhạc sĩ tỉnh lẻ ít bạn biết, giờ anh vẫn mất buộc phải không thể thông báo được, chỉ với để lại dư âm cho những người yêu nhạc qua bài Giã từ cơ mà thôi, nhưng cũng trở thành xóa tên nhiều năm qua. Qua nội dung bài viết nầy xin mọi người có liên quan hãy trả lại tên mang lại anh về đúng bạn dạng nhạc, mang lại anh ngậm cười cợt dưới suối vàng mà thôi. Đó cũng chính là tình người nghệ sỹ cao đẹp. Muốn lắm thay!