Cảm nghĩ về người thân(ông bà cha mẹ ...)

     
Đề bài :Cảm nghĩ về về người thân trong gia đình (ông, bà, cha, mẹ, anh, chị, bạn, thầy, cô…)Cảm nghĩ về người thân (ông, bà, cha, mẹ, anh, chị, bạn, thầy, cô…)
*
Cảm nghĩ về người thân (ông, bà, cha, mẹ, anh, chị, bạn, thầy, cô…)
Thế mà lại đã nhị năm tính từ lúc ngày ông ra đi, cấp tốc thật. Thời hạn không thể xóa đi kỉ niệm về ông, về tình cảm ông dành riêng cho cháu, đông đảo ngày tháng tươi vui khi mà con cháu chưa mất ông tuy thế nó đã và đang xóa đi phần như thế nào nỗi đau, nỗi nhớ và lòng xót xa của cháu. Ôn đang ra đi thật nhẹ nhàng và thanh thản, tưởng chừng như chỉ là 1 giấc mơ, tuy thế nào tất cả phải cùng nỗi đau lại quặn thắt trong lòng.

Bạn đang xem: Cảm nghĩ về người thân(ông bà cha mẹ ...)

Nhưng thôi, khi nói về ông, không nên nói đến những nỗi buồn, bởi nhắc tới ông là nhắc tới một tấm gương sáng sủa ngời về nghị lực, ý chí quá lên trên khó khăn và cung ứng đó là một tài năng và rất nhiều phẩm chất tuyệt vời.

Cuộc đời ông luôn gặp nhiều nặng nề khăn, bất trắc, nhiều trở hổ hang to khủng nhưng không gì hoàn toàn có thể ngăn cản ông thừa lên. Lên tư tuổi, loại tuổi cơ mà con người ta bắt đầu bập bẹ nói, lững chững tập đi, ông đã hết bố nữa. Vài năm sau, bà mẹ ông cũng ra đi và nằm lại ở đâu ông cũng không biết. Bạn ta nói:

“Mồ côi cha ăn cơm trắng với cá

Mồ côi má lót lá cơ mà nằm”

Thế mà chỉ mười năm đầu đời, ông đã không còn cả cha lẫn mẹ. Đau khổ là thế, nhưng mang lại năm trăng tròn tuổi ông vẫn là trong những học sinh xuất dung nhan của tp Huế. Vận động cách mạng, bị giặc bắt, tra tấn dã man, hành hạ tấn công đập tàn ác để cho mấy chục năm sau ông vẫn chịu đựng di chứng: đó là bệnh lý suyễn. Và chắc chắn là rằng trường hợp ông bao gồm trận đòn khốc liệt ấy thì đến hôm nay, lúc con cháu đang viết rất nhiều dòng này, có thể ông vẫn ngồi bên và mỉm cười cợt với cháu, một nụ cười chất phác, hiền lành mà con cháu đã mất… giữ lại vững phần đông phẩm chất của một Đảng viên bí quyết mạng, ông được ra tù, mặc dù thế không được đền đáp mà lại ông còn bị nghi ngờ, bị coi là lí lịch không rõ ràng. Bất công đến như thế nhưng ông vẫn sống, sống cho đời, thao tác làm việc cho quốc gia và đã xác minh được mình, ông làm cho nghề công ty giáo, biến hóa Hiệu ngôi trường của ngôi trường Đại học tập sư phạm Huế và mọi học trò của ông hiện nay không thiếu những người thành đạt, đổi mới hiệu trưởng của ngôi trường này, sản phẩm công nghệ trường kia. Ông không chỉ là tình yêu, là bạn ông mà còn là một niềm tự hào vĩ đại của cháu, còn nhứ khi cháu mới bốn, năm tuổi gặp bạn bè cháu khoe rằng: “Tao ko biết tía tao làm cho nghề gì, cơ mà ông tao là một trong nhà khoa học”. Đối với cháu lúc áy, ông là to lớn nhất, giỏi giang nhất, bởi vì đại nhất, ông là “một công ty khoa học” cơ đấy. Rồi thì bự lên, làm rõ về ông hơn, con cháu lại càng trường đoản cú hào rộng khi con cháu học lớp bảy, lớp của con cháu có sử dụng cuốn sách mà lại ông viết. Cháu vẫn không sao quên được niềm vui vẻ khi chỉ tay vào cuốn sách cùng hỏi: “Chúng mày bao gồm biết cuốn sách này của người nào viết không? Ông tao đấy, ông tao đó là người viết cuốn sách này”. Và nhìn những đứa bạn trố mắt, trầm trồ đọc tía chữ “Lê Đình Phi” cháu cảm xúc lòng mình lâng lâng. Ôi thật tự hào và hạnh phúc biết bao! Nay, ông không còn nữa, những niềm từ bỏ hào ấy vẫn sẽ theo con cháu suốt cuộc đời.

*
Cảm nghĩ về ông nội – văn mẫu mã lớp 7

Nhưng bao gồm tự hào từng nào cháu vẫn cầu gì mình được như xưa, được bao gồm ông mặt cạnh, chỉ bảo ân cần. Ghi nhớ sao những rất lâu rồi ấy, ông dắt tay cháu đi dạo trên đài phái mạnh giao, chỉ cho con cháu xem hồ hết ông Phật đứng, Phật nằm, kể cho con cháu nghe những mẩu truyện thật hấp dẫn. Tuyệt chỉ cách đây vài năm, ông vẫn ngồi trên ghế nhựa, phe phẩy loại quạt, hỏi han, chat chit cùng cháu, cười với con cháu và đố cháu những việc nho nhỏ. Ở địa điểm ông cháu luôn luôn tìm thấy vùng yên bình nhất, thủng thỉnh nhất. Ba người mẹ có đôi khi giận dữ la mắng, tấn công đập khi con cháu hư. Mọi lúc ấy, con cháu lại chạy mang đến với ông, lại ngồi cạnh ông, cười cợt với ông, gần ông cháu lại thấy quên đi toàn bộ nỗi buồn.

Nhưng nay! con cháu đã mất ông rồi! hối tiếc làm sao, buồn bã làm sao! Cháu không hề chỗ dựa tinh thần vững chắc nhất. Rước ai an ủi cháu cùng để con cháu tâm sự? ai oán quá! Biết làm sao đây.

Ông ơi! Ở trên ấy ông tất cả nghe hầu như lời cháu không ông? chắc chắn ông vẫn nghe được rằng cháu thật lòng yêu thương ông! yêu thương ông nhiều lắm!

Tham khảo: cảm nghĩ về tình bạn

Cảm nghĩ về về fan thân: bà nội

Nếu tất cả ai hỏi tôi rằng giữa những người nhưng mà tôi yêu thương tuyệt nhất là ai thì tôi sẽ trả lời rằng đó là bà nội .

Bà tôi là người hiền khô và hiền đức nhưng gần như suốt cuộc đời của bà chỉ là những trở ngại và bị bệnh . Tôi yêu mến bà lắm ! Tôi thương chiếc mái tóc xoăn xoăn điểm tệ bạc của bà, thương chiếc dáng đi chầm chậm mà khập khễnh của bà . Bảy mươi tuổi mà lại tôi trông bà có vẻ già hơn so với những người cùng tuổi .

Tôi dành được nghe ba kể tương đối nhiều về bà – một con người chăm chỉ và hóa học phác . Bà đang tần tảo nuôi hai người con trai khôn lớn trong khi ông tôi quốc bộ đội . Đến khi bố tôi gồm con thì bà lại vất vả trông con cháu nhưng bố tôi nói bà lại thấy đó đó là niềm vui của bà .

Xem thêm: Điểm Gây Mê Đắm Nơi Cậu Chap 1 8, List Shounen Ai, Soft Yaoi, Yaoi Đã Đọc

Khi chưa xẻ bệnh, bà tôi còn đi làm việc lao công cho 1 cơ quan nhỏ để mong mỏi sao tìm kiếm được chút tiền trợ giúp phần nào cho mái ấm gia đình tôi khi khó khăn . Bà còn hay cài quà cho anh em tôi, phần lớn món xoàn dù là nhỏ nhưng đầy ý nghĩa sâu sắc như cái đồng hồ báo thức làm cho tôi tới trường hay những gói kẹo, gói bánh… từ các việc ấy cũng đã đủđể tôi phát âm bà yêu thương thương bạn bè chúng tôi cho chừng làm sao !

Tôi còn biết có những lúc đi ra chợ bà nhận thấy một người ăn uống xin túng thiếu thì không bao giờ bà quay sống lưng lơ đi mà bà săn sang rút ra một tờ tiền trong ví của mình, vội gọn làm đôi rồi cho vô nón của người hành khất đó . Tôi thiệt cảm phục trước tấm lòng thân thương vô hạn cùng trái tim rộng lớn mở của bà luôn rộng mở đối với bất kì ai !

Bà tôi còn là 1 người cực kỳ yêu vạn vật thiên nhiên nữa . Trong tầm hiên nhỏ tuổi trước đơn vị bà lúc nào cũng chật đầy đều chậu hoa lài toả hương thơm ngát, phần nhiều cây ớt nhỏ chi chít gần như quả xanh, rubi … chính vì bà tôi từng bảo : “Thiên nhiên giúp trung ương hồn ta trong trắng hơn, giup niềm tin ta dễ chịu và thoải mái hơn.”

*
Cảm nghĩ về về bài nội – văn mẫu mã lớp 7

Lần nào trở lại thăm bà tôi cũng ngả đầu vào vai bà và chổ chính giữa sự phần nhiều chuyện của chính bản thân mình . Có lúc tôi ôm bà khóc khóc lóc rồi bà cũng xoa đầu tôi an ủi . Những lúc ấy tôi chợt cảm thấy bà như đang truyền một khá ấm niềm tin cho tôi , góp tôi bao gồm thêm nghị lực nhằm vượt qua chuyện buồn.

Nhưng rồi một tin sét đánh đang đi tới với mái ấm gia đình chúng tôi. Trời ơi ! Bà tôi bị ung thư tiến trình cuốI và sẽ không còn chữa khỏi được. Sao cơ mà ông trờI lạI bất công với bà đến nỗ lực ạ!

MỗI lần tôi cho chơi, tôi đều thấy bà cười cợt nhưng trong trái tim tôi luôn băn khoăn lo lắng rằng khuất sau nụ cườI đó là nỗI đau về thể xác đang dằn lặt vặt bà tôi . Bà vẫn sáng sủa và yêu thương đờI quá! Bà chỉ đang cố gắng tỏ ra vui vẻ mang lại tôi đỡ bi ai . Tôi biết cơn đau này đã hành hạ bà tôi suốt mỗi tháng trờI . Bà ơi! mọi khi nhìn thấy bà lên cơn đau quằn quạI cháu chỉ từ biết chạy lạI mà lại xoa bóp cho bà và chỉ còn biết oà khóc như một nhỏ xíu lên bố . Giá bán mà lúc đó cháu hoàn toàn có thể làm gì rộng những câu hỏi ấy làm cho bà đỡ đau làm cho bà đỡ khổ bà ạ!

Và mang lại ngày giáng sinh từ thời điểm cách đó hai năm, bà tôi đang vĩnh viễn ra đi, đi về một vị trí rất xa mà lại không khi nào quay quay trở lại . Đay là lần trước tiên cháu biết đến sự mất mát. Sự mất mát làm cho thành khoảng trống trong con tim cháu. Sự mất mát mới to lớn làm sao khi cháu đề xuất cách xa một bạn mà con cháu yêu yêu quý nhất. Bà nộI ơi! Sao bà lạI bỏ cháu nhưng đi vậy bà ?

Bây giờ, mỗi khi nhớ cho bà, cổ họng con cháu lạI thấy tắc nghẹn với mắt con cháu lạI cay xè bà ạ! Bà đã cho cháu bài học thật quí giá chỉ :Ta hãy trân trọng từng phút giây mặc dù là nhỏ tuổi nhất khi ở cạnh bạn mà minh yêu thương.

Cháu hy vọng nói hàng chục ngàn lần rằng: cháu yêu bà! Hình hình ảnh bà đang mãi mãi nằm trong tâm địa cháu.

Cảm nghĩ về người thân: bà ngoại

Bà em đã gần 70 tuổi. Dáng bà cao cùng tóc vẫn còn đấy đen lắm. Bà luôn để ý đến em từ bữa tiệc đến giấc ngủ. Sáng như thế nào bà cũng dạy sớm chuẩn bị bữa sáng mang lại em, hôm thì cơm rang, hôm lại xôi hoặc bánh mì. Buổi trưa, bà lại nấu ăn chờ em đi học về.

Bà ngoại em là fan rất nghiêm khắc. Bà luôn nhắc em phải tới trường và ăn ngủ đúng giờ, giờ đồng hồ nào làm việc ấy. Có những lúc em đi xin bà đi chơi nhưng về muộn, bà cảnh báo em và yêu cầu em viết phiên bản kiểm điểm tiếp đến đọc cho bà nghe. Bà không lúc nào mắng xuất xắc nói nặng lời với em, bà bảo em là đàn bà nên chỉ cần bà nói dịu là phải biết nghe lời. Có những lúc em lấy điểm kém, bà giận lắm, bà bảo em yêu cầu luôn nỗ lực học để phụ huynh ở xa yên trọng tâm làm việc. Cuộc sống thường ngày tuy không được đầy đủ tình cảm của ba mẹ, tuy thế bù lại em lại nhận được tình yêu thương quan tâm của bà ngoại, điều ấy làm cho em cảm xúc vô thuộc hạnh phúc.

*
Cảm nghĩ của em về bà nước ngoài – văn chủng loại lớp 7

Những chiều tối cuối tuần, được nghỉ học, em lại góp bà công việc gia đình như dọn dẹp nhà cửa, rửa chén và nhổ tóc sâu cho bà. đêm tối hai bà con cháu cùng coi phim, cùng bà lại kể đến em nghe về lịch sử hào hùng và có khá nhiều những kỉ niệm trong thừa khứ của bà. Bà là bạn dạy em tất cả mọi điều trong cuộc sống thường ngày từ nết ăn, nết ở sao để cho vừa lòng phần đa người. Cũng chính vì điều này buộc phải dù nghỉ ngơi trên trường giỏi ở nhà, em vẫn luôn được mọi fan khen là bé ngoan, trò giỏi. Những lần đi họp phụ huynh đến em, bà vui lắm, do thành tích học hành của em luôn đứng nhất, nhì lớp. Khi trở về tới nhà, bà thường hotline điện cung cấp thông tin cho cha mẹ em biết về hiệu quả học tập của em, và bố mẹ lại sử dụng nhiều em.

Xem thêm: Giải Bài 9 Trang 70 Sgk Toán 9 Tập 1, Bài 9 Trang 70 Sgk Toán 9 Tập 1

Em luôn luôn trân trọng và hàm ân bà nước ngoài của em, vị bà là người đã vất vả nuôi dạy em đề nghị người. Em tự hứa sẽ nỗ lực học tập thật xuất sắc để bà và cha mẹ luôn cảm thấy hài lòng và từ bỏ hào về em.