Cảm nghĩ về ông nội

     

Hai tiếng “Ông nội” trong tôi là hai từ cực kì đẹp cùng thiêng liêng. Cả tuổi thơ ấu của tôi đều nối liền với phần đa kỉ niệm về người ông yêu quý.Những kỉ niệm ấy được ông vun đắp với gieo trồng tạo nên một góc đẹp trong tâm hồn tôi. Vậy mà giờ đây ông đã yên giấc nghìn thu. Tuy nhiên hình hình ảnh ông đã mãi là ngọn lửa ko tắt trong trái tim tôi .

Bạn đang xem: Cảm nghĩ về ông nội

Lúc nhỏ, tôi sống với cha mẹ, ông. Nghe người mẹ kể lại khi tôi nhỏ xíu, phụ huynh đi làm tối không về, tôi khóc suốt, ông buộc phải thức đêm nhằm dỗ tôi.Cho tới tận hiện giờ cái hương thơm trầu thơm thơm ông nhai vẫn còn đấy mơn man trong thâm tâm hồn tôi.

Hồi đó người đầu tiên chứng loài kiến những bước tiến chập chững đầu đời, tiếng nói ngượng nghịu của tôi chính là ông. Ông luôn luôn kiên nhẫn cầm tay và khuyên bảo tôi đi, luôn chỉnh sửa lời nói cho tôi. Ông tôi bảo lúc tôi biết nói lời thứ nhất tôi điện thoại tư vấn là “Ông”. Cơ hội đó, ông quá bất ngờ và vui lắm vì trẻ em khi biết nói làm thế nào nói được luôn từ nặng nề như từ bỏ “Ông” được.

Xem thêm: Top 15 Bài Giới Thiệu Sách Hay Nhất, Năm Học 2017, Bài Thi Giới Thiệu Sách 30 Tác Phẩm


*

Người đầu tiên dạy dạy đến tôi biết yêu thương phần lớn người, góp đỡ các bạn cùng lớp dậy lúc vấp ngã. Người trước tiên đã với cả trái đất đến mặt tôi. Fan đã đưa đường chở bịt cho tôi vào sự ngạc nhiên lạ lẫm khi tôi tự cách những bước mũi nhọn tiên phong đời. Đó là ông, cũng chính vì lẽ này mà hình hình ảnh ông đã chiếm chọn trái tim thơ ngây của tôi.

Xem thêm: Lời Bài Hát Đến Bây Giờ Trên Thế Gian Sẽ Không Còn Ai Quan Trọng Với Em

Lớn hơn một chút tôi đã biết nói nũng nịu với ông :”Con hông chơi với ông, ông hông cài đặt gấu mang lại chon”. Ông ôm tôi vào lòng thủ thỉ :” bé à,cố thế ngoan ngoãn cùng học thật xuất sắc ông sẽ mua gấu thật to lớn cho bé nha”., câu nói ấy của ông lúc này vẫn còn vang vọng vào tôi như 1 lời thông báo tôi đề xuất cố gắng, cố gắng nhiều rộng nữa. Ông đó là động lực, là bến bờ mang về cho tôi niềm tin và hi vong

Tôi còn nhớ rất rõ ông với tôi sinh sống trong 1 căn nhà mái ngói quanh đó sân kê một dòng võng. Làn gió mát rượi xen lẫn nhũng câu chuyệnOông nói về trung ương Cám, Thạch Sanh nhẹ nhàng gửi tôi vào giấc ngủ. Nghe những mẩu truyện ông nói tôi tròn xoe mắt há hốc mồm như nuốt rước từng lời ông kể. Ông dặn tôi rằng ” Con đề nghị ngoan ngoãn như Tấm, xuất sắc bụng chuyên cần như nhọ nhem để luôn được phần đông người yêu quý và con buộc phải nhớ yêu cầu rộng lòng trợ giúp mọi người như ông bụt bà tiên” tôi thiệt sự hết sức hiểu và cảm ơn phần đa lời ông dạy. Tôi đang mãi nỗ lực để bao gồm một trọng tâm hồn đẹp như ông vậy. Cảm ơn ông vẫn đem cả thế giới đến chúng tôi giúp tôi làm cho quen và cảm nhận nó. Ở bên ông tôi luôn tìm đựơc sự êm ấm đến kỳ lạ kì. Ông như ông tiên nhân hậu trong truyện cổ tích cùng với bao phép kỳ lạ kì bí. Ông luôn luôn là bạn tôi hãnh diện khoe với người quen biết ban. Nhìn ánh nhìn thán phục của bầy bạn với ông tôi, tôi thấy hạnh phúc lắm!


Tuổi thơ tôi cùng với bao giận dỗi vui bi tráng đã qua đi, tôi bước đầu bước chân vào cuộc sống này. Một sự kiện và chắc rằng là demo thách đầu tiên đến với tôi sẽ là lúc tôi vào lớp 1. Ban đêm đó tôi hồi vỏ hộp vô cùng đến tận bây chừ tôi vẫn tồn tại nhớ rõ chiếc cảm giác hoảng loạn ấy. Chỉ tương lai thôi tôi không hề tung tăng đi chơi với lũ chúng ta nữa mà đã trở thành một nhỏ bé gái lớp một. Tôi sẽ quen các bạn mới, trường mới , thầy cô mới.. Bên cạnh đó hiểu được quan tâm đến của tôi ôngôm tôi cùng nói :” Ông tin nhỏ sẽ làm được, bé sẽ học tốt ngoại luôn ở bên và cỗ vũ con”

Một con nhỏ xíu ham chơi, đắm đuối ăn, đê mê ngủ như tôi xa lạ vô thuộc khi nắm bút kiên trì ngồi viết. Thế nhưng ông đang ở bên, uốn nắn mang đến tui từng chữ. Phần đông nét chữ dần đẹp cùng thẳng hàng hơn nhiều. Có những lúc ham chơi không làn bài ông không đánh mắng mà quan sát ông tôi hiểu được ông đang bi thảm lắm .Tôi hối hận vô thuộc thầm nói mình cần thật thật cố gắng để không làm cho ông phiền lòng. Tôi hãnh diện khoe với ông đông đảo điểm mười đầu tiên. Đó đó là minh bệnh cho sự nỗ lực của tôi. Ông mỉm cười cợt xoa đầu tôi hài lòng. Lại một lần tiếp nữa ông góp tôi hoàn thiện hơn bản thân mình, góp tôi vững cách trong cuộc sống. Tất cả những gì ông làm, phần đa lời ông nói phần đông hay vô cùng. Tôi cảm giác được sự thận trọng khi mặt ông.Khi lên lớp 4 mái ấm gia đình tôi trở yêu cầu khá giả với có điều kiện hơn. Phụ huynh xin bà rước tôi về nhà. Từ đó, tôi ít có thời hạn lên thăm nhà vì bố mẹ bận. Tôi vô tình không phân biệt ông đang yếu đi nhiều,tóc bạc bẽo dần.Càng béo tôi càng vô tâm, ghẻ lạnh và tránh hồ hết cử chỉ dịu dàng của ông, chắc hẳn lúc đó ông bi đát lắm


Rồi gồm một ngày ông tí hon nằm viện. Ông gầy đi trông khuôn mặt xanh xao mà lại lúc nào thì cũng thế, không thích làm phiền đến bé cái. Nhận thấy bà, tim tôi như thắt lại, trong cổ họng nghẹn ứ. Bác bỏ sĩ nõi rất nhiều gì ông còn níu giữ lại được trong cuộc sống này chỉ với được tính bằng từng ngày. Lúc tôi vẫn học sống trường, mẹ tôi điện vào, tôi sững sờ sững sờ lúc nghe tới mẹ nói ông đang hấp hối, bạn ông muốn chạm mặt nhất là tôi. Tôi oà khóc nức nở, khóc cho việc vô trọng tâm của tôi, khóc cho hồ hết gì tôi chưa làm được với ông. Khi trở về tới nhà, tôi oà khóc bao phủ lấy ông nói: “Con yêu thương ông nhiều lắm, ông chớ đi hãy sống bên bé đi bà”. Lời nói của tôi từ bây giờ phải chăng đang quá muộn, ông cụ tay tôi với nói:” Ở nơi nào đó bà vẫn luôn hướng về con…”. Phù hợp khi đánh mất cái gì mình đang có thì mình new biết quý và trân trọng nói hơn. Fan ông yêu mến của tôi đang ra đi, ra đi mãi mãi. Trước khi mất, ông không một lời trách cứ ai hết. Bao gồm cái sự vị tha của ông đã khiến tôi bi thảm thêm. Mong muốn rằng ở khu vực xa, ông sẽ hạnh phúc tựa như những niềm hạnh phúc mà ông đã đem lại bên tôi. Ngày nào tôi cũng ghi nhớ và nguyện cầu cho ông luôn luôn hạnh phúc, vui vẻ.