Dàn ý kể về một lần em mắc lỗi khiến thầy cô giáo buồn

     

Kể về một lần em mắc thiếu sót khiến thầy cô giáo bi hùng là đề số 2 thuộc nội dung bài viết số 2 lớp 8.

Bạn đang xem: Dàn ý kể về một lần em mắc lỗi khiến thầy cô giáo buồn

Trong nội dung bài viết này Hoatieu xin san sẻ dàn ý nói về một lần em mắc thiếu hụt sót khiến thầy cô giáo buồn tương tự như các bài xích văn chủng loại kể về 1 lần em mắc lỗi khiến cho thầy cô buồn hay với ngắn gọn đang là tài liệu tham khảo hữu ích cho các bạn học trò.

bài xích văn từ bỏ sự link mô tả biểu cảm lớp 8 đầy đủ 4 đề

1. Dàn ý Hãy kể về một lần em mắc thiếu sót khiến thầy cô giáo buồn

Mở bài:

Giới thiệu thời kì, ko gian mở đầu câu chuyện (giờ thẩm tra soát).

Thân bài:

a. Các lớp đang làm tiết KT

– Đề tương đối dễ, nếu có học cùng đầu tư.

– Cả lớp triệu tập làm bài xích (mô tả).

– Em mất bình tâm vì đề so với em quá cực nhọc (em sẽ quên ko học vày lo chơi cùng các bạn vào ngày công ty nhật vừa rồi).

b. Hành động của em

– dấm dúi lật sách (tập) ra xem.

– Cô vạc hiện, nhắc nhở.

– không xem được tài liệu, lại xem bài của công ty kế bên.

– Cô thông báo tiếp tục.

c. Thể hiện thái độ của em

– Vẫn ngoan cầm cố hỏi bài bạn.

– chúng ta ko cho, giật bài của công ty để chép vào.

– Cô gọi đứng lên, lại có thái độ ngông nghênh, bất cần, ko biết hối hận lỗi.

– Cô ko nói gì nhưng mà rất bi lụy vì thái độ của em.

d. Hối hận về việc làm của mình

– Ngồi quan tâm đến và cảm xúc hổ thẹn, xấu hổ trước sự làm của mình.

– hết giờ tới xin lỗi cô, thừa nhận thiếu sót của mình.

– Cô tha thứ, khuyên nhủ bảo, hứa hẹn với cô.

Kết bài:

– cảm nhận của em về câu hỏi làm của mình.

– Rút ra bài bác học từ việc làm trên

2. Nhắc về một đợt em mắc thiếu sót khiến cho thầy cô buồn – mẫu mã 1

Câu chuyện đáng bi đát đó xảy ra từ năm học trước, vậy nhưng những lần nhớ lại, em cảm xúc như vừa vừa qua thôi. Giờ thanh tra rà soát Toán hôm đó, em đang nhớ suốt đời. Ngọn ngành mẩu chuyện là thế này:

Thầy giáo dạy Toán lớp 7A là thầy Thảo. Em khôn cùng thích môn Toán một trong những phần cũng vì chưng thầy dạy vừa dễ hiểu, vừa lôi cuốn. Từ đầu năm tới giữa học kì I, em tiếp tục được điểm 9, điểm 10. Ba em cũng là thầy cô giáo dạy Toán trong trường, hay hãnh diện về cậu bọn ông cưng của mình.

Bất thần, thầy Thảo bị tí hon phải nằm khám đa khoa và bất thần không dừng lại ở đó người được Ban Gimật hiệu cắt cử dạy nắm lại chính là bố em. Hầu hết rối rắm ra mắt từ đấy.

Mặc dù bố là thầy giáo viên dạy tốt nhưng học tập bố, em thấy chũm nào đó. Cứ tới giờ đồng hồ Toán là em ngượng nghịu, mất tự nhiên và thoải mái hẳn. Hồi thầy Thảo còn dạy, em hay xung phong lên bảng giải bài xích tập với lần nào cũng rất được thầy khen. Bây chừ khác hẳn, cha giảng bài, em siêng chú nghe nhưng yên lặng, chẳng tỏ cách biểu hiện gì. Dường như hiểu tâm trạng của em nên bố ko vui.

Em còn nhớ rằng trước hôm rà soát môn Toán thân học kì I, em bao gồm trong tay cuốn tuyển chọn tập truyện ngắn hay 2004 mà lại anh Đức con chưng Hải mang tới cho mượn cùng với lời khen nức nở rằng ko thể núm cuốn sách nào lôi cuốn hơn. Nỗ lực là em lén hiểu mê mải tính đến khuya, bỏ mặc lời thông báo ôn bài bác của bố. Hiệu quả là sáng sủa hôm sau, lúc làm cho bài, em ko thể nào tập trung tư tưởng, hồi hộp mất một dịp khá lâu. Cuối cùng, em vẫn tính không đúng đáp số.

Suốt mấy ngày, em hoảng sợ và lo sợ. Em ko đưa ra lo bị điểm kém nhưng còn lo cho uy tín của tía nữa. Bố sẽ ăn nói làm sao với học trò và đồng nghiệp lúc lũ ông mình làm bài xích ko tốt. Hôm trả bài, cố gắng trên tay bài rà soát bị điểm 3 lớn tướng, quả thực là em choáng váng. Em vừa xấu hổ, tủi thân lại vừa giận bố. Bố rất có thể sửa điểm được tuy nhiên sao bố nỡ thẳng tay tương tự? Đã thế, sau bữa ăn chiều, trước khía cạnh cả nhà, bố buồn bực bảo rằng vì chưng em chủ quan, ngang bướng ko nghe lời nên mới ra nông nỗi.

Ngẫm nghĩ, em thấy bố nói cực kỳ đúng. Em chỉ rất có thể tự trách mình nhưng mà thôi. Điểm 3 trước nhất cùng duy nhất kia như một lời cảnh cáo nghiêm khắc đối với em: không được kiêu ngạo, từ bỏ mãn trong học hành và đề nghị nghiêm túc, cảnh giác trong phần đa công việc, mặc dù là việc nhỏ.

Sau đó, em nhanh lẹ xoá đi từ bỏ ti, lại say mê môn Toán cùng cũng mê “thầy giáo bố” chẳng không giống gì thầy Thảo trước đây. Thời điểm cuối năm lớp 7, em vẫn đạt danh hiệu Học trò xuất sắc. Hôm lĩnh phần thưởng và giấy khen, em trịnh trọng gửi cho tía bằng cả nhì tay. Bố khen em phấn đấu tương tự là tốt, xứng danh là lũ ông của bố. Em xúc cồn ko nói bắt buộc lời.

Chuyện đó giờ vẫn thành kỉ niệm, dẫu là kỉ niệm ai oán nhưng ý nghĩa của nó thì cực kỳ thấm thía, bền lâu. Nó ko chỉ là bài học thâm thúy mang đến em trong quãng đời học trò nhưng sẽ là bài học hữu ích trong cả cuộc đời.

3. Kể về một lần em mắc thiếu sót – mẫu mã 2

Trong cuộc sống mỗi bé người, fan nào cũng có thể có lần mắc thiếu sót. Nhưng gồm có thiếu sót khiến ta luôn ray rứt mãi. Đó là trường vừa lòng của tôi. Tới tận bây chừ tôi vẫn còn nhớ như in chuyện của ngày hôm đó. Tôi ăn năn lỗi đã khiến cho cô bi hùng phiền do lỗi lầm của bản thân nhưng tôi có niềm tin rằng Cô sẵn sàng thông cảm và tha thứ đến tôi.

Tôi vốn là một trong học trò tốt Toán của lớp. Bài rà soát nào tôi cũng được điểm chín, điểm mười. Từng lần, cô điện thoại tư vấn điểm, tôi luôn luôn tự hào và trả lời rất rành rọt trước việc thán phục của bè bạn trong lớp. Một hôm, trong giờ đồng hồ ôn tập, tôi khinh suất ko coi lại bài cũ. Theo thường lệ, cô vẫn gọi các bạn lên bảng làm để lấy điểm. Tôi khăng khăng nghĩ rằng cô đã ko call tới tôi đâu, vày tôi đã bao gồm điểm rà soát mồm rồi. Vì chưng vậy, tôi khoan thai ngắm trời qua khung hành lang cửa số và thả hồn tưởng tượng tới trận kéo co dẫu vậy đội lớp tôi với lớp bảy năm sẽ diễn ra chiều nay. Tuy thế chuyện bất ngờ đột ngột đã xảy ra, một tin “chấn động” có tác dụng lớp tôi bừa bãi cả lên. Thầy giáo yêu cầu shop chúng tôi lấy giấy ra làm bài bác rà soát. Biết làm sao hiện thời? Tôi vẫn chưa ôn bài xích cũ. Mỗi lúc làm bài, cô hay báo trước để công ty chúng tôi sẵn sàng nhưng. Còn bây giờ sao lại nỗ lực này? Tôi ngờ ngạc nhìn quanh một lượt và bỗng bừng tỉnh giấc lúc nhỏ dại Hoa ngồi cạnh huých tay vào sườn đề cập tôi chép đề cùng lo làm bài. Tôi loay hoay mãi cứ viết rồi lại xóa. Quan sát quanh tôi thấy chúng ta chuyên chú làm cho bài. Về phía tôi, đầu óc tôi xoay cuồng như ý muốn vỡ tung, tôi trọn vẹn mất tĩnh tâm và ko thể xem xét được phương pháp làm bài. Thời gian đã hết, tôi nộp bài nhưng lòng cứ phải chăng thỏm, ko yên. Tôi nghĩ tới thời gian phát bài bác ra, bài tôi bị điểm kém tôi sẽ ra sao đây? Tôi đã mất mặt trước lớp, lại bị gia sư khiển trách, chưa nói tới việc cố kỉnh nào bố mẹ cũng rầy la. Cha mẹ sẽ đốt sạch sành sanh kho tàng chuyện tranh của tôi mang lại nhưng xem. Tôi phải làm cái gi đây? Tôi phải làm gì đây? Các câu hỏi dồn dập kia đạt ra khiến cho tôi càng lo lắng hơn.

Rồi thời tương khắc định mệnh sẽ tới. Như phần đa lần, tôi nhận bài bác từ tay cô nhằm phát cho những bạn. Nhìn qua bài mình, số lượng ba khiến tim tôi thắt lại. Tôi đã vắt ko để người nào nhìn thấy và vậy giữ nét khía cạnh thản nhiên. Vẻ mặt đó bịt giấu biết bao sóng gió đang quay cuồng, sẽ nổi lên trong lòng. Thiệt là chuyện trước đó chưa từng có. Tôi biết nạp năng lượng nói làm thế nào với cô, với bố mẹ, với bè bạn hiện thời? Tôi lo nghĩ về và thốt nhiên nảy ra một ý… Cô giáo bắt đầu gọi điểm vào sổ. Tới thương hiệu tôi, tôi tĩnh vai trung phong xướng lớn “Tám ạ!”. Cô giáo bên cạnh đó ko phạt hiện. Tôi thở phào vơi nhõm và tự vấn: “Chắc cô ko thân thiết đâu vì có gần chục bài bị điểm kém tuy thế mà!”. Để xóa sạch rất nhiều dấu vết, buổi tối hôm đó tôi có tác dụng lại bài xích khác rồi lấy bút đỏ ăn điểm “tám” theo đường nét chữ của cô. Hôm qua ngày, cứ nghĩ về tới lúc thầy giáo đòi xem lại bài, tôi rét cả người. Trời hỡi, quả như lời “tiên tri”, trời xui đất khiến làm sao đó, cô thiệt sự mong mỏi xem lại bài shop chúng tôi vì điểm tám ko khớp với con số cô tổng kết trước lúc trả bài. Cả người tôi lạnh lẽo run, mặt tôi tái ngắt. Tôi chỉ mong trốn thoát khỏi lớp tuy vậy thôi. Và tôi càng hoảng hốt hơn lúc nghe đến cô hotline tên tôi. Cô vẫn phát xuất hiện thêm tôi sửa điểm. Cô điện thoại tư vấn tôi lên và đưa giấy mời bố mẹ ngay. Cả lớp tôi như bị che phủ bởi mẫu ko khí nặng nề nề, thô khốc đó. Cô chẳng nói lời làm sao với tôi khiến tôi càng sợ và càng hoảng sợ hơn. Tôi ko còn trọng điểm trạng để học các môn khác. Tôi cảm giác “ghét” cô biết bao! Tôi mới phạm luật lần đầu đầu thôi cơ mà sao cô ko tha thứ cho tôi. Tôi vẫn ghi nhớ vấn đề này và chỉ hy vọng trả thù cô. Sự việc tiếp theo đó thì ba mẹ tôi sẽ phạt tôi trong cả mấy tuần lễ ko cho xem truyện, bắt tôi làm bài bác tập Toán miệt mài. Tôi lại càng “ghét” cô hơn. Cùng thế là 1 trong ngày nọ, lúc hết giờ tới giờ ra chơi, chúng ta chạy lên bàn hỏi bài cô, tôi đã nhanh tay che đi quyển sổ nhà nhiệm cùng một quyển sổ tay của cô. Tôi chỉ nghĩ làm cho cô tức với lo lắng… Tôi thấy cô quay lại lớp tìm với thông báo cho tất cả lớp. Tuy thế ko một bạn nào biết… Cô ko hề mảy may nghi hoặc tới phần nhiều cô cậu học tập trò bé nhỏ tuổi của cô. Đúng như tôi dự đoán, cô đề xuất nộp sổ công ty nhiệm mang lại nhà trường. Cô làm mất sổ bắt buộc bị nhà trường khiển trách. Bên trên môi cô ko nở được thú vui nào, trông cô buồn rười rượi. Cô cần mất thời kì làm lại quyển số đó. Điều đó làm cho tôi thấy hả dạ.

Một hôm, tôi tình cờ giở quyển sổ tay của cô ấy ra xem. Từng trang, từng trang là gần như ghi nhấn về công việc, gồm cả mọi trang cô kỉ niệm của lớp. Cô lưu lại tên các bạn bị ốm, nhấn xét chúng ta này cần giúp sức về môn nào, các bạn nào tiến bộ. Tôi cảm thấy bất ngờ đột ngột quá. Thì ra cô đã siêu chu đáo, thương cảm chúng tôi. Tôi lật tới trang gần cuối, cô viết về bài rà soát Toán gần đây của lớp. Tôi không còn sức ngạc nhiên lúc có một đoạn bé dại cô viết về tôi: “Không phát âm sao con nhỏ dại Trinh làm bài xích tệ thừa nhỉ? xuất xắc nó gặp chuyện gì ko vui? bản thân phải khám phá nguyên nhân xem gồm giúp em này được gì ko? thường xuyên trò này rất siêng ngoan, luôn giúp sức bằng hữu và lễ phép…”Đọc phần đông dòng trọng tâm tình của cô, tôi thấy khóe đôi mắt mình cay cay, lòng tôi như thắt lại. Lúc này tôi new biết cô luôn luôn xem tôi là đứa trò ngoan, luôn luôn lễ phép và tôn trọng cô. Cô luôn nghĩ vày lí bởi nào đó khiến tôi khiến tôi ko làm bài xích được chứ bao gồm nghĩ bởi vì tôi lười học bài bác đâu. Cô cho tôi điểm bố cũng xứng đáng thôi. Điểm bố đó khiến cho tôi khiến tôi buộc phải nhắc nhở mình. Tôi biết làm gì để chuộc lỗi ngoài việc đem trả sổ cho cô với xin lỗi cô.

Mong sao cô rất có thể tha thứ mang lại tôi. Nghĩ về vậy, sáng sủa hôm sau, tôi định rước sổ vào trả cô thì tốt tin cô đề nghị về quê vội vì người mẹ cô đang bệnh nặng ko có người chăm sóc. Cô đang nộp đối chọi xin thôi việc một thời kì. Loại tin đó làm tôi sửng sốt. Nhị quyển sổ vẫn còn nguyên trong cặp của tôi. Tôi ko biết làm nắm nào để liên lạc cùng với cô đây? những thứ giờ đã quá muộn. Giá bán như dịp đó tôi ko sửa điểm thì bao gồm nhẽ tôi đang ko tạo ra bao lỗi lầm, bao bi đát phiền mang lại cô đâu. Với tôi cũng ko đề xuất ray rứt như hiện nay thời. Tôi chẳng biết làm gì hơn, chỉ biết dày vò chính bản thân. Bao xúc cảm đè nén trong tôi làm cho tôi mong mỏi vỡ tung. Vì chưng sao ngày đó tôi lại có những để ý đến sai trái và ngốc nghếch tới thay để rồi hiện nay thời hối hận lỗi mãi. Tôi ko còn chạm mặt cô nữa với chẳng biết làm sao để xin lỗi cô. Tôi chỉ với biết giữ gìn quyển sổ của cô và ý muốn một ngày vừa mới đây tôi sẽ gặp gỡ lại cô, vẫn trả sổ mang lại cô cùng kèm nhu muốn lỗi tình thật của tôi. Cô ơi.

Thời gian ko hoàn thành lại. Lúc này tôi sẽ xa cô. Dòng ghế cô ngồi giờ vẫn có tín đồ thầy khác. Tôi dẫu biết fan thầy đó cũng trở thành mến thương, lo lắng cho cửa hàng chúng tôi nhưng tôi chỉ muốn tìm lại trơn vía của cô ngày nào. Tôi ao ước có thể gặp lại cô nhằm xin lỗi, nhằm thu được sự tha thứ, bao dung của cô. Cô ơi, bé thật lòng xin lỗi cô.

Xem thêm: Soạn Bài Soạn Lớp 7: Liên Kết Trong Văn Bản (Ngắn Gọn), Bài Soạn Lớp 7: Liên Kết Trong Văn Bản

*

4. Kể về một lượt em mắc thiếu sót – mẫu 3

Chỉ bao gồm thánh thần bắt đầu là bạn xuất sắc đẹp còn con tín đồ thì ko. Vào cuộc đời, fan nào fan nào cũng đều có ít độc nhất một lần mắc lỗi với những người xung quanh. Và lần mắc thiếu sót cùng với cô giáo tuần trước có nhẽ sẽ làm em ghi nhớ mãi.

Trong lớp, em tự nhận thấy mình là 1 đứa học khá giỏi môn Văn. Có nhẽ 1 phần là vì chưng niềm ưng ý thú, mê mẩn với văn học, vị những item văn học ko chỉ là bức ảnh hiện thực bộn bề, đa dạng nhưng còn là một những bài bác học, phần nhiều chân lí sống hướng con bạn tới cái chân thiện mĩ. Phần nhiều bài thanh tra rà soát Văn vì thế nhưng tôi được điểm khá cao song nhiều phần là nhờ vấn đề học bài, ôn bài bác siêng năng sống nhà. Và ban đêm trước hôm đó, em xem thời khóa biểu và hiểu được hôm sau có bài rà soát hai tiết về một sản phẩm văn học vẫn học. Nhưng đêm tối hôm đó lí trí đang ko chiến thắng nổi thị hiếu nhất thời của tôi. Buổi tối hôm đó trên TV có chiếu tập cuối của một tập phim nhưng em hết sức thích. Bộ phim truyện này em đã hy vọng rất lâu, là những kết thúc sau những tập phim đầy kịch tính. Vậy là em tấn công liều xem hết bộ phim truyện phần bởi chủ quan lại rằng mình bao gồm chút học thức văn học tập phần vì hy vọng những đứa xung quanh sẽ nhắc bài bác vì mình giúp các bạn nhiều rồi. Hết bộ phim, em ko hề băn khoăn hay lo lắng cho bài rà soát hôm sau, lên chõng ngủ một chặp cho tới sáng. Sáng tới lớp em thấy bạn nào thì cũng học bài xích một biện pháp say sưa với nghiêm túc. Em cũng mở sách ra đọc lướt nhưng còn chưa kịp đọc xong xuôi thì cô giáo bước vào. Cô yêu cầu cả lớp gấp giấy tờ và đem giấy ra làm bài rà soát, đấy là bài điểm thông số hai phải khá quan tiền trọng.

Sau cơ hội cô phát âm đề bài, cả lớp hầu hết hặm hụi làm, tuyệt nhất chỉ tất cả mình em ngồi cắn bút vị ko nghĩ ra được gì. Hỏi mấy đứa bạn kế mặt cũng ko được vì các bạn cũng sẽ say sưa làm cho bài. Khi đó, em mong gì mình rất có thể quay ngược thời kì, về lại tối ngày hôm trước để học bài bác siêng năng. Thđó gia sư ko quan tiền tâm chúng ta làm bài, vào đầu em lóe lên phát minh sẽ mở vở ghi ra chép, dù sao cũng có một lần nên chắc cũng ko sao. Suy nghĩ vậy, em tức khắc mở vở, cấp tốc tay chép bài bác cô đã dạy. Bẵng đi 1 thời kì, hôm gồm trả bài bác thì em đó là người được điểm cao nhất. Khi đó, em khởi đầu xấu hổ cùng tủi thẹn với thiết yếu mình. Điểm cao này em ko dám khoe với những người khác, ko dám vui vẻ bởi vì nó đâu yêu cầu của mình. Em day xong xuôi và dằn vặt trong lòng, tự thấy mình đã lừa dối cô giáo và các bạn. Thật ko thể chấp thu được. Điểm số ko quan trọng nhưng điều đặc biệt quan trọng hơn là em học tập được điều gì, bự khôn với trưởng chính vì như vậy sao. Em lấy hết gan dạ thú dấn mọi việc với cô giáo. Ban đầu cô cũng hơi bất ngờ vì ko suy nghĩ em sẽ làm cho vậy, sau đó cô vơi nhõm nói:

– trong đời học tập trò, người nào thì cũng ít tốt nhất sai trái một lượt em ẹ. Cô cũng như vậy và em cũng vậy. Cô phần nào thì cũng ngưỡng chiêu tập em bởi sự kiêu dũng dám dìm lỗi. Cô ko trách em đâu.

Nghe cô nói vậy, em vơi nhõm hẳn ra. Hai cô trò rỉ tai một hồi rồi thuộc ra về. Đó là lần em mắc thiếu thốn sót cùng với thầy cô giáo làm em nhớ mãi. Đó là bài học quý giá bán về lòng chân thực và bài toán đương đầu với tội ác của chính mình.

5. Kể về một đợt em mắc thiếu sót – chủng loại 4

Mỗi nhỏ người là một tổng hòa của tốt xấu, đúng sai, ko có fan nào là thuần nhất. Những con người ưu tú nhất cũng từng mắc không đúng lầm vào cuộc đời, và tôi cũng vậy, trong cuộc đời học sinh tôi đã nhiều lần mắc lỗi với thầy cô giáo. Tuy nhiên lần mắc lỗi với cô Thu khiến tôi ko bao giờ quên.

Chuyện xảy ra cách đây ko lâu, cơ hội ấy tôi học lớp 7. Không phải tự đề cao, mà lại tôi là một cô gái khá xinh xắn, học tập rất tốt, đứng đầu khối 7, lại hay thâm nhập các hoạt động của trường phải được thầy cô và bạn bè rất quý mến. Tôi ko chỉ là niềm tự hào của gia đình mà còn là niềm tự hào của cô giáo chủ nhiệm. Cô yêu thương quý tôi lắm và ủy quyền tôi trọng trách lớp trưởng để sát sao việc học tập của các bạn trong lớp. Nửa kì học đầu tiên diễn ra hết sức suốn sẻ, dưới sự quản lí của tôi các bạn đều tiến bộ lên trông thấy, nề nếp kỉ cương được giữ vững, luôn đứng đầu toàn trường. Bởi vậy các bạn vào lớp rất yêu thương quý, kính nể tôi. Điều ấy làm tôi vô cùng hãnh diện, tự hào. Giá kể mọi chuyện cứ bình lặng như vậy, thì tôi đã trở thành một con người toàn bích, ko một lỗi không đúng trong cuộc đời. Ấy vậy, nhưng…

Tôi vẫn còn nhớ hôm ấy cô chủ nhiệm đến lớp với khuôn mặt hết sức mệt mỏi. Có lẽ đi dưới trời nắng cần cô bị cảm. Cô ủy quyền tôi trọng trách chuyển đề kiểm tra để mang lại các bạn làm bài, trên đây là việc tôi vẫn thường giúp cô. Cô giáo ngồi trên bục giảng, đọc đề để tôi chép đề lên bảng. Ngay từ lúc đọc đề toàn thân tôi đã run bắn lên. Trời ơi, đúng vào phần mình đã chủ quan liêu ko học ngày hôm qua, mà đó lại là câu nhiều điểm nhất. Lòng tôi thoáng buồn, rồi lấy lại bình tĩnh ngay, viết nốt phần bên trên bảng và bắt đầu về chỗ làm bài của mình.

Hai bài đầu ko thể làm khó được tôi, mà lại sang đến bài thứ ba, dạng trở nên tân tiến hơn hẳn dịp thì tôi choáng váng. Không cách nào nghĩ đã cho ra cách làm. Cô giáo tuy mệt, dẫu vậy vẫn cẩn thận, kĩ lưỡng quan lại sát chúng tôi, để tránh tình trạng gian lận. Tôi càng suốt ruột nóng lòng rộng nữa, tôi quay ngược tảo xuôi, để tìm đồn đãi cứu sinh. Tuy thế tôi ko nhận được sự giúp đỡ của người nào. Mười lăm phút cuối giờ tôi hoảng thật sự… Thì đúng lúc ấy, cô giáo quá mệt đã gục mặt xuống bàn. Tôi cấp tốc chóng giở cuốn vở ghi chép công thức tăng lên đã được cô dạy từ bài trước, vào lúc đó tôi thoáng ngập ngừng…

Nếu giở sách làm hoàn thành bài tốt, chẳng fan nào biết, mình vẫn là cô gái học giỏi toàn diện, vẫn là niềm kiêu hãnh của gia đình.

Nếu ko chót lọt sẽ bị bạn bà và cô giáo tẩy chay. Mọi điều phấn đấu bấy xưa nay sẽ rã thành mây khói

Không ngần ngừ thọ hơn, tranh thủ lúc mọi người đang ko để ý tôi liền mở vở. Chỉ nhìn loáng qua là tôi đã biết làm bài. Và cơ hội tiếng trống vang lên cũng là lúc bài làm của tôi hoàn thiện.

Ngày nhận kết quả, điểm 10 tròn trĩnh, đỏ chói lên trang giấy làm tôi ko khỏi hạnh phúc. Cô giáo nở nụ cười tươi, tin tưởng. Chính ánh mắt đó làm tôi hối hận. Cô tin tưởng tôi đến như vậy mà sao tôi nỡ đánh lừa cô, đánh lừa các bạn. Tuy vậy tôi lại ko đủ dũng lúć để nhận lỗi. Sau thời điểm bài kiểm tra được trả, lòng tôi như lửa đốt, chỉ cần có người nhắc đến thương hiệu tôi là tôi lại nghĩ họ đã nói mình gian lận, chỉ cần họ nhìn tôi là tôi sợ hãi…. Thực sự tôi ko thể chịu đựng được thêm nữa. Hết giờ học, tôi can đảm đi lên thú tội với cô giáo.

– Thưa cô, con xin nhận điểm 0, bài làm vừa rồi bé đã ko trung thực

Cô đặt tay lên vai và nhìn thẳng vào mắt tôi rồi nói:

– Cô biết con ko trung thực ngay lập tức từ lúc làm bài kiểm tra. Nhưng mà cô ko tố giác con vì muốn nhỏ tự mình nhận lỗi. Cô đã chờ con rất lâu, những tưởng cô đã tin lầm người. Nhưng ko, bé đã ko làm cô thất vọng. Vào cuộc sống này ko tránh khỏi những lầm lỗi, mà lại đáng quý nhất là nhỏ đã biết và sửa sai….

Lời cô nói làm tôi ko khỏi bất ngờ… Thì ra cô đã biết tất cả, tuy nhiên chỉ chờ sự thành thực của tôi. Nếu hôm đó tôi vẫn điềm nhiên nhận điểm 10 đó, ko biết mọi việc sau này sẽ ra sao…

Đó là lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng tôi thiếu trung thực, làm cô giáo buồn. Sau lần ấy tôi tự hứa với bản thân phải cố gắng học tập chăm chỉ, rèn luyện đạo đức, để ko chỉ là người có tài năng, tri thức mà còn là bé người biết phải trái, đúng sai, sống trung thực, ko giả dối.

6. đề cập về một lần em mắc lỗi khiến thầy cô bi hùng – mẫu mã 5

Trong cuộc sống, mỗi họ ko vài lần mắc lỗi nhưng bao hàm lỗi lầm đã gây nên ko bao giờ chúng ta quên được. Hiện giờ, cứ mỗi lần nhớ tới thầy giáo dạy văn năm lớp bảy, tôi lại thấy trong trái tim mình ray rứt bởi vì đã bất kính với cô.

Tôi vốn là 1 đứa trẻ đen đủi nhất trên đời – tôi luôn nghĩ về bạn dạng thân mình tương tự. Chị em tôi có mặt tôi dẫu vậy tôi ko tất cả bố. Từ nhỏ dại tôi đã luôn luôn bị mọi người xung quanh khinh miệt, giễu cợt cợt là “đồ nhỏ hoang”. Nhiều bà bầu ko cho bé họ đùa với tôi. Tôi sống thui thủi như vậy với chị em trong căn nhà nhỏ tồi tàn cuối xóm. Từ bỏ nhỏ, tôi ko thấy tín đồ nào giỏi bụng với thương tôi ngoài bà bầu tôi. Hai người mẹ con tôi sống cá biệt ko họ sản phẩm trong sự coi thường miệt của mọi bạn xung quanh. Trong mắt tôi, nhân loại thật xấu xí và độc ác – trừ tín đồ mẹ hiền lành nhưng tôi không còn lòng yêu quý và kính trọng. Tới tuổi đi học, tôi ko nghịch với bạn nào trong lớp, luôn lãnh đạm, bái ơ với mọi người xung quanh.

Năm đó, tôi học lớp bảy. Trong tiếng văn, lúc này lớp học tập văn nghị luận hội chứng minh. Giáo viên giảng đề “Lá lành đùm lá rách”. Cô đang dùng nhiều lập luận và minh chứng thân thiện, ráng thể, thiết thực nhằm cho chúng tôi thấy đó là lòng bác ái của người nước ta ta. Giảng xong, cô mang lại lớp viết bài, tiết sau cô vẫn sửa. Tiết học sau, cô gọi một vài bạn nộp bài bác cho cô sửa – trong số đó có tôi. Cô hotline tôi lên cùng hỏi: “Toàn, do sao em lại ko làm bài xích nhưng nhằm giấy trắng? Em ko hiểu bài à? ko hiểu chỗ nào cô đang giảng lại cho?”

Phản ứng của tôi bất thần tới mức làm cho cả lớp sững sờ quan sát tôi. Tôi gân cổ lên vấn đáp cô: “Em ko làm do em ko thèm làm chứ ko đề nghị ko hiểu. Toàn là nói điêu, bịa đặt, trên đời này làm những gì có lòng nhân ái, người kính yêu người. Bởi sao em lại chứng tỏ điều gian sảo như thế là đúng cơ chứ?” Tôi nói tuy vậy ko biết mình sẽ nói gì. Bao gồm nhẽ đó là phần đa điều uất ức dồn nén trường đoản cú lâu hôm nay bột phát. Cả lớp đổ dồn các cặp đôi mắt ngỡ ngàng về phía tôi. Còn giáo viên thì mặt tái xanh, tôi thấy cô giận cho tới run người. Cô ko nói lời nào nhưng bước nhanh ra khỏi lớp. Tôi biết cô hết sức giận. Cô sợ ko kìm chế được xúc cảm đề nghị bước ra phía bên ngoài chăng? Tôi thoáng ân hận lỗi bởi quá lời cùng với cô cơ mà tôi ko thấy mình sai. Lớp trưởng tới bên tôi nhẹ nhõm: “Vì sao cậu thiếu tôn trọng như thế? Đi theo xin lỗi cô đi!” Tôi tức giận: “Tớ ko nói sai. Tớ ko tất cả lỗi!”

Sau sự việc trên, tôi đinh ninh mình sẽ ảnh hưởng đuổi học tập hoặc không nhiều ra là mời phụ huynh. Tôi chỉ lo chị em sẽ buồn. Cuối giờ, cô hotline tôi lên chạm mặt riêng cô. Tôi biết mình sẽ bị khiển trách cực kỳ nặng. Tôi bước vào phòng thầy cô giáo, cô ngồi kia vẻ mặt bi tráng rười rượi. Trên hai con mắt đen lay láy của cô ý còn ngân ngấn nước. Tôi đoán cô vừa khóc với thấy ngạc nhiên. Tôi càng không thể tinh được hơn dịp cô ko trách mắng tôi tuy vậy nhẹ nhõm phân tích cho tôi thấy rằng tôi nghĩ như vậy là méo mó. Các bạn đã luôn thân thiết và hỗ trợ tôi, cô đã luôn quan trọng điểm và mến thương tôi. Tôi vô cùng ăn năn lỗi. Tôi nhi nhí xin lỗi cô. Cô dịu dàng êm ả xoa vào đầu tôi với bảo: “Em hiểu được như vậy là xuất sắc và chớ nên mất tinh thần vào tình fan như thế! Cô ko giận em đâu”. Mặc dù cô nói vậy mà lại tôi vẫn thấy mình thật tất cả lỗi lúc vô lễ với cô.

Tôi thật biết ơn cô vì chưng đã dạy tôi bài học kinh nghiệm về tấm lòng khoan thứ và giúp tôi lấy lại niềm tin về tình người.

7. Nhắc về một đợt em mắc lỗi khiến thầy cô bi quan – mẫu mã 6

Cách trên đây hai tuần, em đang phạm một lỗi lầm mà lại em ko bao giờ quên được. Đó là lần em đang quay cóp tư liệu lúc sẽ làm bài xích rà soát. Vấn đề làm kia đã khiến cho cô chủ nhiệm của em phải bi thương lòng cực kỳ nhiều.

Buổi về tối trước hôm đó, em đã xem thời khóa biểu và hiểu được ngày mai ko tất cả gì đề nghị làm cả, chỉ riêng môn Văn là đề nghị học trực thuộc lại các ghi nhớ, xem lại tất cả các bài bác tập có tác dụng văn cô cho. Nhưng vì chưng hôm đó có bộ phim rất hay nên em mải mê xem phim mà lại quên ko học bài gì cả. Sáng sủa hôm sau, thời gian vào máu Văn em vẫn rất kinh ngạc lúc nghe cô nói rằng: “Ôn lại bài năm phút rồi rước giấy ra làm rà soát nhé các em”. Dịp đó, bên trên trán em toát cả mồ hôi, ướt cả tóc. Em ko biết phải làm thế nào nếu như điểm hèn thì vẫn bị cha mẹ rầy la còn các các bạn sẽ cười chê mình. Thẫn thờ một thời gian lâu thì cô giáo mở màn đọc đề. Cô vừa đọc xong xuôi thì các bạn chuyên chú làm cho bài, chỉ riêng rẽ em thì loay hoay hỏi bài bác nhưng chẳng người nào chỉ em cả. Nhìn lên đồng hồ thời trang em thấy ko còn kịp lúc kì để ngồi hỏi bài xích nữa. Em tấn công liều một phen demo xem sao. Em mang cuốn tư liệu ra và chép lia lịa tính đến hết giờ, cô kêu cả lớp nộp bài. Nộp bài bác xong, chúng ta ríu rít hỏi coi nhau bao gồm làm được ko, còn em chỉ ngồi cười cợt mỉm một mình vì em biết chắc rằng mình sẽ được điểm cao thôi.

Qua ngày hôm sau, thời điểm cô trả bài rà soát, em đã có được điểm số cực kỳ cao. Khi cô kêu hiểu điểm mang đến cô ghi vào sổ thì em đã khôn xiết tự tin vùng lên nói bự rằng: “Thưa cô, mười ạ!”. Cả lớp ồ lên tuyên dương em, cô thì mỉm cười nói rằng: “Em có tác dụng bài xuất sắc lắm!”. Thời điểm đó, em cảm xúc rất vui. Vừa chảy học, em chạy một mạch về công ty khoe với phụ huynh và mọi bạn trong nhà. Người nào cũng khen em giỏi, em cũng cảm thấy rất hãnh diện vì điều đó nhưng ko biết vị sao, buổi tối hôm đó em ko thể làm sao ngủ được. Cứ mãi è cổ trọc xuyên suốt đêm, cứ cảm giác mình ko chân thực với cô, với những người dân xung quanh đã luôn luôn tin tưởng làm việc mình. Điểm này ko buộc phải là nhỏ điểm thật sự do chủ yếu thực lực của bản thân làm, tuy vậy nó chỉ do em xoay cóp nhưng lại có. Em cứ cân nhắc mãi, ko biết làm thế nào vì bây chừ nếu tâm sự sự thực thì mọi người sẽ nghĩ về mình như thế nào? Em không biết một thời điểm em đưa ra quyết định sẽ nói rõ ràng cho cô biết. Sáng sủa hôm thứ hai, em đã lấy hết dũng mãnh để chạm chán cô và nói rằng: “Thưa cô, em xin lỗi cô tương đối nhiều vì em đã ko trung thực trong lúc làm bài. Em đang quay cóp tư liệu mới có điểm mười đó”. Nghe xong, giáo viên ko nói gì chỉ yên lặng sửa điểm trong sổ. Mà lại em biết rằng, thẳm sâu trong đôi mắt cô là việc buồn lòng và bế tắc lúc gồm một học trò như em. Cuối giờ đồng hồ học, cô hotline em lên và nói : “Cô ao ước rằng đã ko gồm lần máy hai em quay cóp tài liệu trong giờ rà soát nữa. Đó là vấn đề làm ko đúng. Em nên khắc phục. Tuy vậy, cô cũng có lời khen ngợi vì em sẽ biết trung thực thừa nhận lỗi, đó là điều đáng khen. Em nên hứa cùng với cô vẫn phấn đấu học tập siêng năng hơn với đừng làm tựa như nữa em nhé!”. Nghe cô nói xong, bỗng nhiên hai khóe mắt em cay cay, nghẹn ngào, nhi nhí xin lỗi cô nhưng trong lòng tràn đầy bao xúc cảm khó tả. Trong tâm địa em lúc này đã dịu nhõm hơn vì chưng mình đã kiêu dũng nói ra sự thực.

Qua sự việc này, em mong mỏi nói với mọi người rằng: trong cuộc sống thường ngày đầy bộn bề như hiện thời, họ cần phải ghi nhận sống một biện pháp trung thực, chớ làm bạn khác phải bi lụy lòng vày mình. Là 1 học trò, ngay từ hiện thời, em sẽ phấn đấu học tập siêng năng, ko ham chơi nữa. Em sẽ ko bắt buộc làm cho những thầy, các cô với mọi fan xung quanh mình bi ai lòng thêm lần nào nữa.

8. đề cập về một đợt em mắc lỗi khiến thầy cô bi hùng – chủng loại 7

Mỗi bé người, vững chắc người nào cũng sẽ có phần lớn lúc lỗi lầm, ko có fan nào là xuất nhan sắc dù người đó có xuất sắc tới đâu. Tôi cũng vậy. Tôi đã từng mắc một lỗi tuy vậy tôi ko lúc nào quên được. Cơ hội đó tôi còn là một học trò vừa học không còn lớp bảy.

Hồi đó, bởi ba bà bầu nói tôi có năng khiếu vẽ và thiết yếu tôi đều thích được vươn lên là nhà thi công thời trang. Ba bà mẹ đã đăng ký cho tôi học vẽ tại nhà của một gia sư vừa về hưu. Cô thương hiệu Dương, dù đã ngoài cái tuổi năm mươi mà lại cô vẫn tràn đầy sức sống. Cô hiền hậu lắm! Khuôn khía cạnh cô điền tĩnh, nhân hậu khiến tôi luôn có cảm hứng như cô là chị em tôi vậy. Mái tóc của cô ý đã ngả bạc bẽo trắng. Cô luôn tốt bụng giúp đỡ mọi tín đồ nên bóng giềng bao phủ người nào cũng quý cô.

Tôi quý bà lắm. Dịp đó tôi thường xuyên kiêu ngạo, từ bỏ kiêu, từ bỏ đại với mọi người vị nghĩ là mình tốt hơn đầy đủ người. Cách đây không lâu nhất đi học, tôi cứ tưởng bài bác vẽ của bản thân mình sẽ đạt điểm mười tuy nhiên ko ngờ cô chỉ mang lại tôi bé sáu. Tôi tức lắm, ráng là đâm ra tôi ghét cô. Cứ từng lần đi học thêm, tôi ko chịu đựng vẽ mà lại cứ quậy phá làm phiền người khác. Cô bắt tôi vào bàn ngồi vẽ thì tôi lại vẽ đối phó với cô. Không ngờ, có một lần cô cho đề là vẽ chân dung thầy cô tuy thế em đam mê nhất. Mọi người người nào cũng vẽ cô. Chỉ gồm tôi nghĩ hoài cũng ko ra là mình vẫn vẽ bạn nào cả. Vì vậy tới lúc nộp bài xích tôi sợ hãi lắm. Nhưng mà ko ngờ, cô ko phần đa ko la tôi dẫu vậy chỉ nói: “Lần sau nỗ lực hơn nha con!”.

Kể từ thời gian đó tôi cảm thấy mình thật bao gồm lỗi cùng với cô. Và tôi cũng đúc kết được bài học: “’Không người nào là xuất sắc đẹp cả, mỗi người đều phải có một thiếu hụt sót”. Trường đoản cú đó, tính kiêu ngạo của tôi cũng bặt tăm lúc như thế nào ko hay. Những bài xích vẽ dẫu vậy tôi vẽ ra, người nào thì cũng khen nhưng lại ko vày vậy mà lại tôi lại kiêu kỳ nữa. Các lúc kia tôi vui lắm và tôi lại càng quý cô hơn nữa. Cô cũng dạy cho tôi biết rứa nào là kiên trì tiến hành thì sẽ thành công.

Tuy tôi chỉ được học với cô trong số những tháng hè nhưng cô đang truyền đạt đến tôi ko chỉ những tay nghề quý báu nhưng còn tồn tại những bài xích học cuộc sống thường ngày để tôi triển khai theo sau này. Từ thời điểm ngày học cô, tôi vẫn biết suy nghĩ hơn, chín chắn hơn, gồm ý chí, kiên cường hơn. Tôi như đã trưởng thành hơn, loại bỏ cái vỏ bọc kiêu ngạo, tự đại ngày nào. Tôi rất hàm ân cô. Hiện nay giờ, mặc dù ko học cô nữa, những bài học kinh nghiệm quý báu dẫu vậy cô đã dạy mang đến tôi, tôi sẽ ko bao giờ quên. Tôi sẽ dùng những bài học kinh nghiệm này, san sẻ với các bạn của mình, cần sử dụng chúng để tiếp thêm nghị lực đến tôi trên tuyến đường đầy gian nan phía trước.

Tôi vô cùng hàm ân cô. Hiện nay giờ, nếu có thể nói rằng với cô, tôi đã nói lên một điều tuy nhiên tôi rất ý muốn nói: “Con cảm ơn cô vô cùng nhiều, vì chưng cô sẽ dạy cho nhỏ những điều hay lẽ phải, giúp con đi đúng trên tuyến đường ước mơ của mình. Nhỏ yêu cô những lắm, cô ơi”.

9. Nói về một lần em mắc lỗi khiến thầy cô bi lụy – chủng loại 8

Là học tập trò, có lẽ rằng người làm sao người nào cũng đã một lần lỗi lầm, phạm sai trái tạo nên thầy cô phải bi tráng phiền. Ngay cả tôi cũng vậy, chỉ bởi vì một lần ko học bài xích môn Lý, tôi đã trở nên điểm kém khiến cho cô giáo phải bi hùng lòng không ít về tôi. Mặc dù cô đã tha thứ cho tôi tuy thế tôi cũng ko thể nào quên được việc tôi đã làm ngày hôm đó.

Tối hôm đó, tôi đang xem kĩ thời khóa biểu để chuẩn bị sẵn sàng bài cho ngày hôm sau. Tôi nhìn vào thời khóa biểu cùng ko thấy môn nào cần học bài bác cả, quanh đó môn Lý. Tôi định học bài nhưng vì biếng nhác và chủ quan cho rằng, lần trước tôi vẫn trả bài bác và được điểm trên cao rồi đề xuất ko cần được học bài làm cái gi nữa mất công. Rứa là, sửa soạn cặp xong, tôi ngay thức thì chạy đi xem tv cho thỏa thích. Sáng sủa hôm sau. Vào lớp học, các bạn thì ríu rít ôn bài trong những lúc đó, tôi thì chỉ lo ngồi tán gẫu chuyện trên trời, dưới khu đất với vây cánh bạn. Ít phút sau, thầy giáo từ kế bên cửa lao vào lớp. Chúng tôi đứng dậy chào cô một phương pháp nghiêm trang. Cô gật đầu chào chúng tôi rồi ra hiệu chất nhận được ngồi xuống. Cô chứa giọng nói: “Cả lớp mang giấy ra làm rà soát mười lăm phút”. Nghe dứt câu nói đó, tôi bất giác giật thột và khởi đầu lo lắng. Tôi mất yên tâm lấy tập ra định coi được phần nào xuất xắc phần đó tuy vậy ko kịp nữa rồi. Cô mở đầu đọc đề, tôi viết đề vào giấy thanh tra rà soát nhưng trong thâm tâm lo lắng, phải chăng thỏm. Cô gọi đề xong, các bạn người nào nấy đều tập trung làm bài, riêng rẽ tôi thì nhìn vào đề bài, nó biết tôi tuy thế tôi quan sát nó sao mà lại xa lạ. Tay tôi như ko nuốm nổi cây viết, vừa viết vừa tẩy xóa trong những khi đó các bạn xung xung quanh thì rất là điền tĩnh nhưng lại làm bài. Thời gian trôi qua nhanh thật! sắp hết thời gian mất rồi! chỉ từ vài phút là nên nộp bài trong lúc đó tờ giấy thanh tra rà soát của tôi trắng sạch thật đẹp nhất bởi chưa có chữ viết làm bài nào trong những số đó cả. Lúc đó, tôi hoảng loạn thật sự, loay hoay hỏi bài chúng ta xung quanh. Nhưng ngoài các cái không đồng ý và ánh nhìn thương hại, tôi chẳng chiếm được điều gì khác bởi người nào người nào thì cũng đều đang hoạt động gấp rút với giai đoạn cho bài làm của mình. Ngay khi đó, tôi chỉ mong mỏi gục đầu xuống bàn với khóc thôi. Sau cùng thì thời gian làm bài bác cũng qua đi, các bạn người nào cũng nộp bài bác với bài làm đầy chữ và khuôn mặt tự tin còn riêng biệt tôi thì chỉ có tờ giấy trắng. Tôi đùng một phát thấy mũi mình tương đối cay cay, khóe mắt ung dung trào ra những dòng lệ muộn màng tuy nhiên tôi cũng cố gắng kìm nén lại bởi vì ko mong cô và chúng ta thấy điều tệ sợ đó. Về tối hôm đó, về nhà, trong tâm tôi rối như tơ vò với biết bao băn khoăn lo lắng ko yên, ko dám đối diện với ba bà bầu của mình. Tôi lẳng yên ổn đi ngủ.

Sáng hôm sau, tôi vào lớp với gương mặt vẫn hạnh phúc như ngày nào. Tuy thế tới cơ hội cô phát bài bác ra tôi bắt đầu sực ghi nhớ chuyện trong ngày hôm qua và mở đầu lo ngại cho số điểm của mình. Tôi cầm bài làm bên trên tay, quan sát vào số điểm. Con số 0 thật là to lớn tướng, cô bắt đầu ghi điểm, cô hiểu tên chúng ta rồi tới lượt tôi. Cơ hội đó, tim tôi giật thót lên. Tôi đứng lên và mạnh dạn nói: “Dạ thưa cô, tám ạ!”.Cô ko nghi hoặc gì tuy vậy cứ ghi vào sổ. Tôi thở phào nhẹ nhõm ngồi xuống. Nhưng rồi tôi lại cảm xúc phấp phỏng, khó tính trong lòng. Cảm giác đó có tác dụng tôi bứt rứt tới khó chịu.

Vài ngày sau, tôi gặp gỡ cô, nói cùng với cô sự thực sau bao ngày tôi suy nghĩ, đắn đo. Cô ko nói gì, chỉ sửa điểm lại mang đến tôi đúng với con số thật của mình. Lúc đó, trông nét khía cạnh cô hơi nghiêm trang pha lẫn trong số đó là một tẹo rầu rĩ, thất vọng. Tôi xin lỗi cô lần nữa và quay trở về chỗ ngồi. Nhìn trong suốt buổi học tập đó, tôi có cảm giác như dịp nào cô cũng nhìn tôi. Nhưng lại tôi cảm xúc nhẹ nhõm vì tôi đã dám dũng cảm nhận lỗi với tu sửa không đúng trái.

Qua bài học kinh nghiệm đó, tôi thấy mình thật tất cả lỗi với cô. Tôi ý muốn rằng mọi bạn đừng lúc nào giống như tôi, điều này ko giỏi và đã làm cho người xung xung quanh mất lòng tin với bọn chúng ta. Riêng rẽ tôi, tôi sẽ phấn đấu học tập siêng năng, cần cù hơn nhằm ko phải khiến cho thầy cô, cha mẹ buồn lòng nữa.

Xem thêm: Giải Bài 61 Trang 83 Sgk Toán 7 Tập 2, Bài 61 Trang 83 Sgk Toán 7 Tập 2

Mời những bạn tham khảo thêm các thông tin hữu ích không giống trên phân mục Tài liệu của thư viện Hỏi Đáp VN.