KỂ LẠI 1 KỈ NIỆM ĐÁNG NHỚ VỀ THẦY CÔ

     

Văn mẫu mã lớp 9: nhắc về một kỉ niệm lưu niệm giữa mình với thầy gia sư cũ thuộc bài viết số 3 lớp 9 đề 3, mang lại dàn ý chi tiết, cùng 16 bài xích văn chủng loại ngắn gọn, giúp các em học sinh lớp 9 gồm thêm nhiều ý tưởng phát minh mới hoàn thiện nội dung bài viết của mình.

Bạn đang xem: Kể lại 1 kỉ niệm đáng nhớ về thầy cô


Thời cắp sách tời trường, ai ai cũng có mọi kỷ niệm rất đẹp với thầy cô của mình. Vậy các bạn có kỷ niệm đáng nhớ nào cùng với thầy cô của mình? Hãy share cùng mọi fan và cùng tham khảo 16 bài xích văn mẫu trong bài viết dưới đây để sở hữu thêm nhiều ý tưởng mới.


Dàn ý nói lại kỉ niệm đáng nhớ về thầy giáo viên cũ

1. Mở bài:

Không khí tưng bừng đón tiếp ngày đôi mươi - 11 sinh sống trong trường lớp, xung quanh xã hội.Bản thân mình: nghĩ về thầy giáo viên và bổi hổi nhớ lại phần đông kỉ niệm vui bi thương cùng thầy cô, trong số đó có một kỉ niệm tất yêu nào quên.

2. Thân bài:

- reviews về kỉ niệm (câu chuyện): Đó là kỉ niệm gì,buồn giỏi vui,xảy ra trong hoàn cảnh nào,thời gian nào?...

- nói lại hoàn cảnh, tình huống diễn ra câu chuyện (kết thích hợp nghị luận và mô tả nội tâm):

Kỉ niệm đó liên quan đến thầy(cô) giáo nào?Đó là bạn thầy(cô) như thế nào?Diện mạo, tính tình, quá trình hằng ngày của thầy (cô).Tình cảm,thái độ của học tập sinh so với thầy cô.

- tình tiết của câu chuyện:

Câu chuyện bắt đầu rồi tình tiết như cụ nào? Đâu là đỉnh điểm của câu chuyện?...Tình cảm, thái độ, cách ứng xử của thầy (cô) và những người trong cuộc, người chứng kiến sự việc.

- Câu chuyện dứt như thay nào? suy xét sau câu chuyện:Câu chuyện đang để lại mang lại em các nhận thức sâu sắc trong tình cảm, chổ chính giữa hồn,trong suy nghĩ: tấm lòng, phương châm to mập của thầy (cô), lòng biết ơn, kính trọng, mếm mộ của phiên bản thân so với thầy (cô).

3. Kết bài:


Câu chuyện là kỉ niệm, là bài học đẹp với đáng ghi nhớ trong hành trang vào đời của tuổi học tập trò.

Kể lại kỉ niệm kỷ niệm về thầy cô giáo cũ - chủng loại 1

Trong suốt cuộc đời dài và rộng của nhỏ người, thì các tháng năm được ngồi bên trên ghế đơn vị trường là khoảng tầm thời gian xinh xắn nhất do khi ấy, ta chỉ là phần đa đứa học tập trò hồn nhiên, vô lo, vô nghĩ, không biến thành tiền bạc áo cơm đè nặng trên đôi vai. Tôi cũng có thể có những năm tháng bởi thế với rất nhiều kỷ niệm xinh tươi dưới đầy đủ mái trường thân yêu cạnh bên những người bạn và thầy cô yêu thương quý. Giữa những kỷ niệm mà tôi nhớ độc nhất vô nhị không khi nào quên cùng với thầy cô giáo của bản thân mình là khi tôi học tập lớp ba, bị trượt kỳ thi học viên giỏi.

Khi tôi còn nhỏ, tôi đã được cha mẹ dạy rằng phải học tập thật tốt, như vậy mai sau mới đỡ vất vả. để ý đến ấy đã tạo nên trong con người tôi vì thế cho cho dù khi còn nhỏ bé đến lúc bự lên tôi luôn nỗ lực học tập thật chăm chỉ vì sau này của bạn dạng thân. Khi tôi còn học tập lớp ba, tôi sẽ rất cố gắng rất nhiều giữa những môn văn hóa truyền thống như văn và toán. Thế cho nên ngay từ đầu năm, tôi đã thuận tiện để lại ấn tượng tốt trong lòng cô giáo của mình khi đó, cô Hà – giáo viên nhà nhiệm của lớp tôi. Cô luôn giúp sức tôi trên lớp, tận tình đào tạo và giảng dạy và chỉ bảo đến tôi. Tôi còn nhớ, tất cả một lần tôi viết văn được cô cho mười điểm. Điểm mười ấy giống hệt như một vết ấn ghi nhận năng lượng của tôi, luôn nhắc nhở tôi phải nỗ lực hơn nữa nhằm học xuất sắc môn học tập này. Cô Hà luôn luôn khuyến khích tôi sáng tạo trong những bài văn của mình. Nhờ bao gồm sự niềm nở của cô nhưng lòng tôi như được thổi lửa, tôi yêu thương môn văn thời điểm nào ko hay. Cô luôn luôn trêu tôi: “Em bao gồm tố chất học văn đấy. Thế lên! Biết đâu tương lai trở thành gia sư như cô thì sao?” mỗi khi ấy, tôi chỉ biết cười với cô nhưng trong tâm tôi vui lắm, cảm xúc mình như được tiếp thêm sức mạnh để nỗ lực hơn trong học tập. Trường tè học của tớ hồi ấy cuối năm nào thì cũng tổ chức thi học sinh giỏi để các học viên có cơ hội được cọ gần kề và rèn luyện bản thân. Năm ấy, tôi cũng thấy mình náo nức, có chút phấn khích chờ lâu vào cuộc thi cuối năm để có cơ hội thể hiện năng lực của bản thân mình. Ngày thi cuối cùng cũng đến. Thời gian làm bài bác thi vì chủ quan, đinh ninh mình sẽ có tác dụng được phải tôi cũng không phát âm kỹ đề bài, chỉ phát âm lướt qua đề bài xích văn và cứ cố kỉnh cắm cúi viết mà không phải hay biết mình đã lạc đề. Hôm ấy đi thi về, cô giáo gồm hỏi qua thì tôi cũng cứ nuốm tự tin trả lời rằng mình làm bài xích tốt. Mấy ngày tiếp theo đó, tôi cũng không cho là về bài xích làm quá nhiều nữa mà ban đầu nghỉ xả hơi. Đến 1 trong các buổi tối, mẹ tôi đi làm về thông báo cho tôi rằng từ bây giờ cô giáo gồm gọi cho bà bầu nói kết quả thi học sinh giỏi. Lúc nghe lời bà mẹ nói, tai tôi như ù đi, tôi ko nói gì được vày sốc, chỉ biết cứ cố gắng chạy cấp lên phòng ko chịu ra ngoài vì quá thất vọng vì bạn dạng thân: môn văn tôi dưới trung bình mặc dù cho đó là môn nhưng tôi lạc quan nhất. Tôi chỉ biết trường đoản cú trách bản thân, nguyên nhân lại dại dột xuẩn tới mức chủ quan mà lại không hiểu kỹ yêu ước của đề nhằm rồi đến ở đầu cuối lại xảy ra sai trái ngu ngớ ngẩn như thế. Cả đêm hôm hôm đấy, tôi cứ nằm trong phòng khóc cơ mà ngủ thiếp đi thời điểm nào ko hay. Sáng hôm sau dậy, đầu tôi đau như búa bổ, cảm thấy cả người mình mẩy đều căng thẳng mệt mỏi rã rời, không chỉ có vậy còn thấy nóng bừng cực nhọc chịu. Lúc trải qua chiếc gương sinh sống phía tủ áo xống tôi mới xem xét cả mặt phần lớn nổi lên rất nhiều chấm đỏ rất giản đơn sợ, cấp bảo mẹ thì mới biết bản thân bị sốt phân phát ban. Khi ấy tôi chỉ tất cả một ý nghĩ về duy nhất: “Sao số mình rủi ro xấu thế, vẫn thi trượt học tập sinh xuất sắc lại còn bị nhỏ xíu cùng lúc ráng này!”. Do cơn nóng nên sau cùng hôm chụp ảnh tập thể lớp cuối năm ấy tôi đang không thể đến. Mấy ngày sau mang đến trường, tôi không dám nhìn thẳng mặt cô, lúc nào cũng chỉ biết cúi gằm xuống mặt đất vày cảm thấy phiên bản thân đã có tác dụng cô thất vọng. Mặc dù vậy ngay buổi sớm cô đã gọi riêng tôi xuống sảnh trường khiến cho tôi rất là ngạc nhiên. Cô nói:


- Đứa con trẻ ngốc, cô nghe chị em em nhắc lại rồi. Câu hỏi gì em cần làm khổ mình như thế. Fan xưa đã gồm câu: chiến hạ không kiêu bại không nản. Vào đời học sinh của em còn những cuộc thi thử thách hơn này nhiều, vậy buộc phải đừng bao gồm buồn, điều đặc trưng là phải biết rút ra bài học để lần sau mình không tái phạm nữa. Vậy buộc phải cô muốn em trong tương lai sẽ sở hữu được nhiều thời cơ để nỗ lực và phân phát huy bạn dạng thân mình không chỉ có thế nhé!

- Dạ vâng ạ! – Tôi nghẹn ngào mà trả lời.

Tôi sau thời điểm nghe lời chỉ bảo dò chỉ bảo của cô xong xuôi liền cảm thấy mắt mình gồm chút cay cay. Cô vẫn luôn luôn quan chổ chính giữa tôi và ước muốn tôi có thể lớn khôn, trưởng thành hơn nữa trên con đường học tập đầy gian nan. Không chỉ có thế ngày hôm ấy, tôi còn được cô tặng cho một bất ngờ lớn rộng – tôi được chụp cùng cô một bức hình riêng để làm kỷ niệm thời điểm cuối năm học. Bức ảnh tôi và cô cùng cả nhà đứng dưới gốc phượng đỏ rực năm ấy vẫn được tôi giữ gìn cho tận bây giờ. Các lần lôi bức ảnh ra ngắm, tôi lại lưu giữ về một thời học trò non nớt, đang từng có lúc ngốc nghếch mà mắc phải sai lầm như thế và cũng thấy trong tâm địa mình ngọt ngào biết bao vì đã có được một fan cô giáo vẫn tận trung tâm chỉ bảo mình cho như vậy. Lời bảo ban của cô luôn in sâu trong trái tim tôi.

Giờ đây, tôi đã mập khôn, đã dần trưởng thành qua từng ngày, cô đã và đang lái biết bao chuyến đò dẫn dắt đông đảo lứa học viên nên tín đồ nhưng tôi vẫn giữ lại liên lạc với cô. Vào phần lớn dịp kỷ niệm ngày công ty giáo Việt Nam, tôi lại trở lại viếng thăm lại ngôi trường xưa, thăm lại fan cô giáo đã có lần dìu dắt bản thân suốt năm lớp ba. Dù thời hạn có trôi qua, tôi vẫn sẽ luôn nhớ về cô – người bà bầu hiền thứ hai của tôi cùng kỷ niệm tuổi học tập trò nhỏ của bản thân hồn nhiên mà quý giá.

Kể lại kỉ niệm đáng nhớ về thầy thầy giáo cũ - chủng loại 2

Lứa tuổi học tập trò, được cắp sách tới trường so với tôi là 1 trong những quãng thời gian đẹp nhất. Vì chưng khi đó, tôi được sống trong tình cảm thương, sự sẻ chia của các thầy cô giáo, của chúng ta đồng trang lứa cùng cả mái trường vồ cập này nữa. Vì chưng thế, nếu nói đến kỉ niệm thân mình với thầy cô, thì tôi chả biết phải bước đầu từ đâu với chọn mẩu truyện gì, bởi mẩu chuyện nào với tôi cũng ắp đầy kỉ niệm đẹp, ngọt ngào. Và bao gồm một kỉ niệm gần đây nhất, hồi lớp 8 mà có lẽ rằng suốt cả cuộc đời này tôi đã chẳng khi nào có thể quên được những khoảng thời gian rất ngắn ấy. Cám ơn cuộc sống đã với mẹ trở về bên cạnh con!


Thời huyết mùa hạ hay kéo đến những cái nắng nóng bức, ngột ngạt và khó thở và theo sau đó là những dịch bệnh lây truyền sinh sôi phạt triển. Do thế, tôi đã bị ốm sốt virut – một căn bệnh vày loài con muỗi kí sinh khiến ra. Lúc ấy, gia đình tôi nghèo lắm, phụ huynh phải xa đơn vị đi công nhân, tôi ở cùng ông nội. Tuy nhiên lúc ấy ông tôi đã ngoài 70 tuổi, già cả và cũng hay bị gầy lắm tuy thế ông tôi vẫn sáng láng và quan tâm tôi cực kỳ chu đáo. Biết mái ấm gia đình tôi cực nhọc khăn, chúng ta trong lớp và đặc biệt là cô giáo chủ nhiệm – cô Thủy luôn quan trọng đặc biệt quan tâm, sản xuất điều kiện giúp đỡ tôi và gia đình tôi rất nhiều trong học tập tập với cả trong đời sống nữa. Chắc hẳn rằng vì thế, khi nhận ra lá đối chọi xin nghỉ học bị ốm, cô Thủy sau tiết dạy đã đi đến thăm tôi tức thì tức khắc. Tôi biết, một trong những phần cũng là nhiệm vụ nhưng cao hơn nữa là tình thương thương học tập trò mà lại ai ai lúc ở ngay gần cô cũng cảm giác được điều đó. Đúng thời điểm ấy, tôi lên cơn teo giật thì cô Thủy cách vào, thấy chân tay tôi giá buốt toát cùng có thể hiện lạ, cô cũng lúng túng, chỉ biết ôm tôi vào lòng, vuốt ve sầu sau sườn lưng tôi và cố gắng động viên bằng một giọng nói trầm ấm, êm dịu: "Tùng ơi, nuốm lên con", "có cô lân cận đây rồi, chỉ vài phút nữa sẽ sở hữu được xe đưa bé lên khám đa khoa thôi, nỗ lực lên con", "cô thương bé nhiều lắm"... Trong hit mê man, chấp chới hư hư, thực thực, tôi như 1 đứa con trẻ được gặp gỡ mẹ sau bao ngày xa cách, tưởng cô là mẹ, tôi chỉ biết nói và khóc trong tương đối thở yếu đuối ớt: "mẹ...mẹ...mẹ". Nước đôi mắt cô nhỏ xuống khuôn mặt nóng giãy của tôi, tôi cảm giác được sẽ là giọt nước mắt của biển tình yêu thương bát ngát của một người mẹ hiền.

Xem thêm: Giải Mã Giấc Mơ Thấy Mẹ Gọi Tên Mình Mới Nhất 4/2022 # Top Like

Xe cứu thương đã tới, cô thuộc đoàn bác bỏ sĩ gửi tôi tới căn bệnh viện. Khi ở vào viện, cô luôn túc trực trông tôi. Còn ông tôi đang già cả, cũng nhỏ xíu yếu buộc phải ông quan trọng tới âu yếm cho tôi được. Trong cơn bất tỉnh, dù lần khần được gì nhưng lại tôi luôn luôn có cảm nhận, cô luôn luôn bên cạnh, truyện trò với tôi, ao ước tôi tỉnh giấc lại. Với cô đã nấu cháo, bón mang đến tôi từng thìa, từng thìa một, nhẹ nhàng, chăm sóc như một người người mẹ sinh ra tôi vậy. Từng cử chỉ, từng tiếng nói đều tràn trề tình yêu thương của một tín đồ mẹ giành cho đứa nhỏ ngây thơ, bé bỏng bỏng. Thời gian này, tôi mới bao gồm dịp ngắm nhìn cô kĩ hơn. Dáng fan cô cao dong dỏng, mái tóc black xõa xuống, nhiều năm tới ngang lưng, tô điểm trên khuôn mặt tí hon gò, đen sạm là hai hai con mắt long lanh, ắp đầy lòng bao dung hiền hậu của một người thiếu phụ từ tâm, của một gia sư đức hạnh. Có lẽ, vì nên thức trông tôi phải mắt cô thâm quầng vị thiếu ngủ. Đang liên hồi suy nghĩ, thì các bạn trong lớp kéo cho tới thăm. Cô đi ra ngoài mua chút đỉnh hoa quả cho tất cả lớp. Trò chuyện với những bạn, thì tôi bắt đầu biết cô vẫn xin nghỉ dạy mấy lúc này trên trường để vào viện quan tâm cho tôi. Trong tâm tôi lúc đó không biết cần làm như thế nào, vừa xen lẫn lòng hàm ân cô, lại vừa trách móc mình đã làm cô vất vả, lao tâm vị mình.


Xuất viện được quay trở lại nhà, tuy vẫn không đi được học tập ngay vì sức khỏe còn yếu nhưng mà sau mỗi giữa trưa đi dạy dỗ về, cô lại vào thăm tôi, sở hữu hoa quả, bánh trái cơ mà tôi thích ăn uống với mong muốn tôi nhanh nhanh bình phục, thường xuyên tới lớp. Cô tận tụy giảng lại mang lại tôi những bài học kinh nghiệm mà tôi bỏ lỡ và không ngừng bảo ban, bảo ban tôi những bài học kinh nghiệm về tình người nóng áp. Mặc dù hiện thời đã không còn được kề bên cô, vày cô đã cùng mái ấm gia đình chuyển vào nam giới sinh sống mà lại tôi vẫn điện thoại tư vấn điện hỏi thăm cô và gia đình. Trong tim tôi luôn khắc sâu những giây phút và cảm xúc yêu thương mà lại cô dành cho tôi trong veo quãng thời gian đi học. Tình cảm thương chính là động lực, là hành trang thúc đẩy tôi dạn dĩ mẽ, luôn nỗ lực nỗ lực không còn mình trong học tập tập, cuộc sống; luôn biết trân trọng phần lớn giá trị bình dị, gần gũi mà bền chắc chắn sâu xa, kia là: gia đình, thầy cô, bạn bè, quê hương, nước nhà bằng tình yêu yêu, sự giải tỏa và lòng hàm ân sâu sắc so với họ nữa. Nhân thời cơ 20 - 11, tôi xin nhờ cất hộ lời tri ân cho tới cô – người bà bầu thứ nhì của cuộc sống tôi: "Con chúc người mẹ và mái ấm gia đình luôn hạnh phúc, bình an..."

Kể lại kỉ niệm đáng nhớ về thầy gia sư cũ - mẫu mã 3

Tôi 14 tuổi. Cái tuổi này không phải là béo nhưng cũng ko còn bé nhỏ nữa. Tôi đang đủ bự để dấn thức được đúng – sai. Tôi vẫn biết khóc trước phần đa mảnh đời bất hạnh, biết mỉm cười khi thấy bạn khác vui. Tôi vẫn biết cúi cong người xuống nhặt miếng chai dưới con đường để bảo đảm an toàn chân mình với chân những người đi sau. Tôi cũng đã biết biết ơn những người có ơn cùng với tôi nữa. Toàn bộ những điều đó đều là vì thầy đã dạy tôi.

Tôi vẫn thường xuyên được nhìn thấy thầy vào mỗi buổi sáng mai, khi cơ mà thầy đi dạy qua bên tôi. Tôi vẫn thường cảm xúc lòng bồi hồi nhớ lại quãng thời gian trước đây vào lúc đó bên cạnh đó thì lại không (!?). Lúc này thì lại khác. Tôi nghe một quãng quảng cáo:

Sống vào đời sống, cần phải có một tấm lòng

Là gì? Em biết không?

Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi.

Câu hát này. Sao nó thân thuộc quá! núm lục tìm đầy đủ mảng kí ức bừa bộn, tôi vậy tìm phần đông gì liên quan đến câu hát đó.

A! phải rồi! Nó đây rồi!

Thầy của mình vẫn nhằm nhạc chuông điện thoại thông minh là bài xích hát này. Thầy giỏi nói với công ty chúng tôi là thầy rất thích bài bác hát này, nó ý nghĩa. Thầy nói, sống trên đời là phải ghi nhận giữ lại gần như gì tốt đẹp, quên đi các gì xứng đáng quên. Và nhất là phải biết tha thứ đến lỗi lầm của bạn khác. Như thể để gió cuốn đi. .

Thế đấy! Thầy vẫn dạy shop chúng tôi phải sống như thế đấy! Vậy mà, hiện nay tôi mới thấm thía. Gầy yếu hồi lớp 4, cái thời gian thầy dạy thì tôi chỉ vâng dạ cho hoàn thành chuyện.

Bạn bảo tôi kể về kỉ niệm đáng nhớ về giáo viên ư? các lắm, không nhắc nổi đâu! Tôi chỉ nói theo một cách khác với các bạn rằng thiết yếu thầy cũng là 1 trong kỉ niệm lưu niệm với tôi rồi!

Tôi vẫn luôn luôn thấy tiếc bởi vì thời gian shop chúng tôi học cùng với thầy quá không nhiều ỏi. Đến nỗi, tôi cứ cảm xúc áy náy vì chưa làm được mang đến thầy điều gì cả. Thầy đã khuyên bảo 12 đứa học tập sinh cửa hàng chúng tôi rất chu đáo. Thầy dạy shop chúng tôi mẹo làm toán nhanh, dạy cả giải pháp làm một bài văn núm nào mang đến đúng yêu cầu nữa. Thầy bao gồm hẳn một kho tàng truyện cười, tôi nghĩ thế, bắt buộc cứ lúc nào shop chúng tôi mệt là thầy lại nói cho chúng tôi nghe. Học tập với thầy, shop chúng tôi luôn cảm giác dễ chịu, thoải mái.

Nhà thầy làm việc xa ngôi trường hơn 20 cây số, ráng mà dù nắng hay mưa, thầy luôn tới trường đúng giờ. Thầy đến, sở hữu cho cửa hàng chúng tôi bao nhiêu là vấn đề mới lạ. Thầy như cơn gió thổi vào lòng phần đông đứa học sinh lam lũ của chính mình những luồng gió mới. Thầy như tia nắng ban mai thắp sáng ước mơ tôi, gieo cho cửa hàng chúng tôi bao nhiêu ước mơ và hoài bão.


Thầy vẫn bảo: “Nếu chỉ được một lần tốt nhất đi trên tuyến đường đầy hoa, những con đang chọn cành hoa nào?”. Giờ đồng hồ thì, nhỏ đã đọc thầy nói gì rồi, thầy ạ. Nhỏ sẽ chọn cho bé “bông hoa” cơ hội nào đẹp mắt nhất. Thầy cũng bảo thầy không tồn tại con, thế cho nên thầy xem shop chúng tôi như con của mình vậy. Thầy đối xử với tôi hết sức tốt. Nỗ lực nên chúng tôi vẫn cố gắng làm thầy vui, như giải pháp những đứa con đang báo hiếu cho cha mình vậy.

Thầy trò chúng tôi đã lắp bó cùng với nhau như thế đấy. Ấy vậy mà, sự thật thật trớ trêu. Thân học kỳ II lớp 4, thầy đề nghị chuyển trường. Khi nghe tới thầy hiệu phó nói, cửa hàng chúng tôi như không tin vào tai mình. Tôi còn nhớ như in mẫu ngày hôm ấy. Đó là thứ 2, ngày 21, tháng 2. Shop chúng tôi đã khóc siêu nhiều. Thầy của tớ sắp cần xa chúng tôi rồi! bắt buộc làm nỗ lực nào đây? Thầy cũng đã rơi nước đôi mắt đấy. Thầy trò chúng tôi cứ nhìn nhau cơ mà khóc suốt. Thầy dặn chúng tôi: “Các con ở lại ghi nhớ nghe lời giáo viên mới, phải cần cù mà học tập hành. Thời cơ đến với người ta ko nhiều, thế cho nên các con phải ghi nhận nắm bắt. Chúc các con sẽ triển khai được ước mơ của mình. Thôi, chào những con ngơi nghỉ lại, thầy đi đây! “Chúng tôi đã khóc những lắm. Tôi còn thơ ngây hỏi: “Thầy đi thì bao giờ về ạ?”. Tôi đã từng có lần nghĩ, thầy giờ đã hết là thầy của mình nữa rồi!

Nhưng mà chưa phải vậy đâu, thầy vẫn mãi là thầy của cửa hàng chúng tôi chứ. Bây giờ, từng sớm mai thấy thầy, tôi vẫn luôn nhớ chào thầy. Và, thiệt vui, thầy vẫn nhận thấy tôi, thầy còn cười cợt với tôi nữa. Tôi cũng tương đối tự hào vì đến giờ tôi vẫn làm theo lời thầy dạy: Biết tôn sư trọng đạo, biết ơn người dân có ơn với mình. Hạnh phúc hơn là, hồi lớp 7, khi tôi viết truyện về thầy, truyện của mình được giải bố đấy. Thầy ơi, thầy gồm biết không, nhỏ viết về thầy được giải bố đấy, thầy ạ !

Đã hơn 4 năm rồi cơ mà tôi vẫn luôn ghi nhớ được thầy. Có lẽ vì thầy là kỉ niệm nặng nề quên trong thâm tâm tôi. Tuy xa thầy rồi, dẫu vậy những bài học thầy dạy dỗ tôi vẫn không quên. Thầy ơi, tuy từ bây giờ đã là 26/11 rồi, nhưng bé vẫn nhân ngày nhà giáo Việt Nam, con chúc thầy dạn dĩ khỏe, tất cả một cuộc sống hạnh phúc. Đặc biệt là thành công trong sự nghiệp trồng người cừ khôi của mình. Và. Thầy hãy chờ xem con triển khai ước mơ của chính mình như cố gắng nào, thầy nhé!

Kể lại kỉ niệm đáng nhớ về thầy giáo viên cũ - mẫu mã 4

Trong từng đời người, luôn luôn tồn tại các kí ức, bao gồm kí ức vui ta mong muốn nhớ mãi nhưng cũng có những kí ức bi lụy ta muốn quên đi. Đối cùng với tôi, kí ức khiến cho tôi muốn nhớ mãi là thời học trò trong những năm cấp hai của tôi. Tưng năm học trôi qua, tôi đều phải có thêm fan thầy, tín đồ cô nhằm ghi nhớ trong trái tim bản thân và năm nay cũng vậy. Chỉ trong chốc lát vài tháng, thầy giáo dạy văn của tớ đã vướng lại trong tôi những tuyệt hảo sâu sắc.

Ắt hẳn chúng ta ngồi đây cảm giác lời của tớ là nghịch lí. Tôi đang học lớp chín thì xứng đáng lí ra tôi đề xuất viết về đều thầy cô trong số năm học tập trước của mình, tuy nhiên tôi lại viết về người cô đang dạy tôi trong năm học này? rất có thể đối với những bạn khác, cô mới chỉ đứng lớp bên trong hai tháng. Tuy vậy với tôi, cô đã gắn bó rộng sáu tháng rồi.

Cô vẫn dạy văn tôi trong suốt ba tháng hè. Và này cũng là khoảng chừng thời gian hoàn hảo nhất đối với tôi. Cô là 1 trong người rất tận tụy, giảng giải tinh vi cho học sinh. Khi cô giảng bài, giọng nói ấm áp, truyền cảm của cô ấy đã thu hút chúng tôi vào bài bác học. Cô giảng giải, so với từng bỏ ra tiết nhỏ nhất của bài bác học, cho học sinh cảm nhận chân thành và ý nghĩa của từng cụ thể đó rồi trở nên tân tiến thành mọi lời văn sâu sắc, đầy ý nghĩa. Nhờ vào những bài giảng của cô ấy mà cửa hàng chúng tôi thêm yêu nữ giới Kiều mười lăm năm lưu giữ lạc, thêm yêu thương Vũ Nương – người con gái tư dung giỏi đẹp. Những bài xích mà trước đây đọc ko hiểu, lúc này chúng tôi thấy nó new hay, mới sâu sắc làm sao! người ta thường nói huyết Văn là ngày tiết ru ngủ nhưng lại điều kì quặc là khi cô giảng shop chúng tôi càng cảm thấy thú vị hơn, ý nghĩa hơn. Chắc có lẽ rằng chính nhờ vào vậy nhưng cô luôn được học tập sinh chúng tôi yêu mến.

Xem thêm: Lõi Máy Biến Áp Có Tác Dụng Gì, Máy Biến Áp Là Gì Và Công Dụng Của Máy Biến Áp

Khi vào thời điểm năm học, tôi vui niềm vui biết bao lúc được cô cai quản nhiệm. Vào vai trò chủ nhiệm, cô trông tráng lệ hơn hồi hè. Lúc lớp hạng cao, cô khuyến khích, khen thưởng, mỗi lần lớp hạng thấp, cô đề cập nhở, khích lệ lớp nỗ lực hơn. Chị em tôi cũng là một trong những giáo viên nhà nhiệm nên tôi rất có thể hiểu được sự vất vả, nặng nề nề thay nào khi phụ trách chủ nhiệm một tờ cuối cấp. Càng hiểu nỗi vất vả của cô ấy bao nhiêu, tôi càng quyết tâm yêu cầu giúp lớp rước được hạng cao bấy nhiêu. Hoàn toàn có thể đối với các lớp khác, tiết nhà nhiệm luôn luôn là ngày tiết nặng nằn nì nhất, vì chưng tiết đó luôn khiến chúng ta khác sợ hãi vì bị mắng. Nhưng với lớp tôi, giờ chủ nhiệm lại được nghe những câu chuyện hay, ý nghĩa sâu sắc trong cuộc sống. Tôi yêu thương những mẩu chuyện đó vì nó luôn luôn giúp chúng tôi rút ra được những bài học kinh nghiệm quý giá đến riêng mình. Tôi sẽ từng giành giải ba vào kì thi học tập sinh giỏi lớp tám. Có lẽ rằng vì vậy mà cô kì vọng vào tôi trong kì thi năm nay. Tôi tự hứa hẹn mình phải nỗ lực hơn, mình cần đậu để không khiến cho cô thất vọng. Tuy thế tôi đang thất bại. Phần đa tưởng cô đã la mắng tôi, trách móc tôi, nhưng lại không. Tôi vẫn nhớ mãi câu nói của cô khuyến khích các bạn trong lớp: “Cho dù những con thi ko đậu cũng chớ buồn, vì những con còn nhiều thời cơ khác nhằm bắt lấy.” tuy vậy thật sự cô càng khích lệ thì tôi lại càng thấy lòng ray rứt hơn. Tôi đang tự hỏi với lòng mình tôi đã cố gắng hết sức chưa, tôi đã triệu tập vào môn văn chưa? tuy vậy vậy, cô vẫn không còn la rầy, trách cứ tôi một lời nào cơ mà vẫn nữ tính động viên, an ủi tôi. Chính điều ấy sẽ là hễ lực mang đến tôi cách tiếp và rứa gắng, nỗ lực hơn nữa trên con đường học vấn của mình.