Kể Một Kỉ Niệm Đáng Nhớ

     

Ai cũng đều có một kỉ niệm đáng nhớ lúc nhỏ của mình, nhằm mục đích giúp các em dễ dãi hơn lúc viết bài bác văn nhắc về kỉ niệm thời thơ ấu của em thuocmaxman.vn xin gửi đến các em bài bác văn mẫu Kể về một kỉ niệm lưu niệm của em lúc nhỏ bên dưới đây. Chúc các em sẽ có được những bài bác văn thật hay nhé!


Bạn đang xem: nhắc về một kỉ niệm kỷ niệm của em lúc nhỏ dại (hay nhất)

Đề bài: bởi một bài bác văn ngắn em hãy nói về một kỉ niệm kỷ niệm của em dịp nhỏ.

Bạn đang xem: Kể một kỉ niệm đáng nhớ

Gợi ý làm bài:


Tuổi thơ là quãng thời gian xinh tươi và yên ả nhất so với mỗi bọn chúng ta. Tuổi thơ ấy lưu giữ biết bao kỉ niệm, bao hàm kỉ niệm vui, cũng đều có những kỉ niệm buồn, nhưng tất cả chúng phần đông giúp ta khôn lớn, cứng cáp hơn. Trong số những kí ức đẹp tươi ấy, lần tôi về quê đã vướng lại trong tôi những tuyệt vời sâu sắc với một kỉ niệm khiến tôi không bao giờ quên.

Sau một năm học tập vất vả, bố mẹ cho tôi về quê chơi một tuần để thăm ông bà với họ hàng. Nghe được điều ấy tôi đã buồn phiền biết nhường nào, tôi liên tưởng đến các ngày hè nhàm chán, nực nội ở quê nhà mà lòng bi quan rười rượi. Nhưng cha mẹ đã đưa ra quyết định nên tôi chẳng dám bội phản đối. Ngày phụ huynh đưa tôi ra xe nhằm về quê lòng tôi ai oán thắt lại. Cái xe gửi bánh, hình hình ảnh thành phố tấp nập xa dần, quang đãng cảnh bắt đầu chuyển sang hầu hết cánh đồng lúa xanh xao bát ngát, trải dài cho tận chân trời, tác phẩm cũng dần dần thưa thớt hơn. Quê tôi ở ngoại thành Hà Nội, đi chỉ trong tầm một giờ đồng hồ thời trang đã cho nơi. Đến điểm dừng xe, ông bà với các bạn bè đã ngóng sẵn để đón tôi. Phần nhiều người người nào cũng hớn hở, vui mừng.

Ông bà đưa tôi về nhà, tôi rửa mặt mũi rồi đứa em tên Hòa kéo tôi sang nhà đất của em. Em dẫn tôi vào trong 1 góc kín và lấy ra không biết từng nào là giấy màu, nan tre,… Cu cậu bảo biết tôi đã về đề nghị để dành những thứ này chờ tôi mang đến làm sáo diều. Nói kết thúc Hòa cười cợt giòn tan, thú vui trong trẻo làm cho tôi thấy thân thiện ngay với Hòa, dù trước đó tôi với em siêu ít khi nói chuyện với nhau.

Chỉ một lát sau Hòa vẫn lôi hết chính sách ra giữa sân với em bắt đầu bày cho tôi biện pháp làm diều. Gần như nan tre được vót sẵn, nhẵn thín, các tấm giấy blue color đỏ trông thiệt sặc sỡ,… Hòa vừa gợi ý tôi, vừa có tác dụng nhoay nhoáy loại diều của bản thân mình vậy mà lại chẳng mấy chốc diều của em đã hoàn thành. Một dòng diều mập với màu đỏ rực quản lý đạo. Sau một hồi hì hụi, sau cùng diều của tôi cũng hoàn thành, nó hết sức vẹo và có vẻ hơi yếu. Nhưng lại tôi vẫn cực kỳ vui, vì đây là lần thứ nhất tôi tự làm cho được một món đồ chơi đến riêng mình. Làm hoàn thành con diều shop chúng tôi ra triền đê của buôn bản thả, Hòa thả diều khôn xiết điệu nghệ, chẳng mấy chốc diều sẽ bay lên cao vút, hòa trong giờ đồng hồ gió là giờ sáo diều vi vu, nghe thật vơi dàng, êm đềm, thiết tha. Cứ vậy cả buổi chiều shop chúng tôi chơi chơi với nhau. Hòa đã có tác dụng tôi đổi khác hẳn suy xét của bản thân về kì nghỉ hè chán nản ở quê.

Những hôm sau đó, tôi còn được Hòa mang đi khám phá rất nhiều điều thú vui khác: chăn trâu, bắt cá, tập bơi sông,… những nụ cười tuổi thơ nhưng tôi đã chẳng lúc nào có được nếu không tồn tại kì nghỉ hè này.

Kết thúc kì nghỉ, tôi lưu luyến chẳng mong mỏi rời xa quê hương, rời xa các cụ và bé bỏng Hòa. Kì nghỉ này đã để cho tôi thêm yêu quê hương, yêu địa điểm chôn rau giảm rốn của mình. Phần nhiều kỉ niệm này tôi sẽ mãi ghi lại trong tim, nó cũng đôi khi là cồn lực để tôi phấn đấu học tập thật xuất sắc để xây dựng quê nhà thêm nhiều đẹp.


“Thời thơ ấu”, mỗi một khi nhắc đến ba từ ấy, trái tim em lại thổn thức. Từng nào kỉ niệm tuôn trào mà lại chỉ có các phương pháp diều là em ghi nhớ mãi. Ôi! “Những cánh diều” thuở nào.

Nhớ những buổi trưa hè, anh em trẻ trong xóm tụ tập lại thả diều thi. Bọn chúng chạy lấy trớn để mọi cơn gió nồm nâng cánh diều lên. Ôi! niềm hạnh phúc biết bao lúc thấy nhỏ diều của mình từ cất cánh lên, đùa giỡn với cơn gió. Em cùng mấy anh bạn trong xóm cùng mọi người trong nhà hò hét tranh đua. Tất cả đứa diều tốt, cất cánh cao nhất, nó cứ nổ mãi. Rồi khi bao gồm một bé diều nào kia vươn lên đứng tốt nhất thì mặt nó tức lắm, nỗ lực đánh rớt nhỏ diều thù ghét kia. Có anh không may sở hữu một cái diều dỏm. Vừa lên trời đã chống mũi xuống đất. Tất cả chiếc chạy hụt hơi nhưng chỉ cù tròn. À, cơ mà nói vậy chứ không hẳn thứ hạng cánh diều chỉ dựa vào diều tốt hay dỏm mà một phần còn dựa vào tài nghệ của dân thả diều. Trong lúc thả cùng với tay điêu nghệ, em vẫn được chúng chỉ mang lại vài chiêu nâng diều. Nào là lúc diều rơi thì lag giật song tay, nào là lúc thả diều thì đề nghị cầm theo keo với một ít dây diều. Trường hợp thấy hôm ấy gió to gan lớn mật thì gắn thêm thêm một đoạn dây vào dây diều, còn trường hợp gió dịu diều bay không nổi thì gỡ một ít dây ra đến nó nhẹ. Dựa vào những tay nghề quý báu đó mà thi thoảng em cũng khá được biệt hiệu “vua thả diều”. À, mà trong khi em chưa nói cái chuyện này thì phải, chả là lúc cuối buổi thả, diều nào bay cao nhất thì người thả sẽ tiến hành cái tên hiệu quý báu ấy.

Xem thêm: Kỹ Thuật Vườn Ươm Tạm Thời Có Nhiệm Vụ, Nghề Làm Vườn 11

Bây giờ, cánh diều thuở nào đã bị xếp xó để nhường thời gian cho đông đảo cua kèm liên hồi. Tuy rằng, em không hề được chạy nhảy đầm trên cánh đồng đầy rơm rạ nữa. Những cảm giác bay bổng cùng cánh diều đã không lúc nào phai nhạt trong ký ức của em mãi mãi.


“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, để trở về với niềm mơ ước ngày xưa…”. Đó là câu hát được trích từ bỏ ca khúc mang lại tôi xin một vé đi tuổi thơ của ca sĩ Lynk Lee. Đó là nỗi lòng chung của tương đối nhiều người trên nhân loại này. Nỗi lòng ấy chẳng có gì quá lạ lẫm khi đông đảo ngày mon tuổi hồng mơ mộng ấy quá đẹp nhất đẽ, quá xuất xắc vời. Và nó càng mỹ miều hơn khi nó vẫn trôi qua là không trở lại. Nó chỉ rất có thể trở lại trong hồi tưởng của từng người. Cũng như em, mỗi buổi trưa hè, lại lưu giữ mãi về kỉ niệm năm đó.

Còn ghi nhớ hồi đó, em là cô nhỏ bé học lớp 1 nhỏ con nhưng nghịch ngợm. Bà thường ví em là một trong chú khỉ xứng đáng yêu. Thuở đó, ngủ trưa là một trong những cực hình đối với em cũng như các bạn bé dại khác. Cứ chờ cha mẹ ngủ say, em sẽ lẻn qua bờ rào thưa phía đằng sau nhà, chạy ra vết mờ do bụi tre đầu làng, tập hợp cùng các bạn. Ngồi dưới bóng đuối của cây tre, kị đi mẫu nắng oi ả của mùa hè, chúng em ngồi tụm lại với nhau nói đủ trang bị chuyện trên đời. Rồi bắt đầu nghĩ ra đủ trò để chơi. Cơ mà em mê nhất chính là trò bện đồng hồ đeo tay từ lá tre gà. Những cái lá tre dài, qua bàn tay điệu nghệ của những đứa trẻ đổi thay chiếc đồng hồ đeo tay xinh đẹp mắt màu xanh. Mặc dù thế em lại cực kỳ vụng về, mãi chẳng làm được. Những chiếc lá cứ bị nhàu đi vào tay em nhưng mãi chẳng thành hình. Mọi đứa trẻ không giống thấy vậy, lén tụ vào mỉm cười khúc khích khiến em ngượng chín cả mặt. Chỉ riêng rẽ Cúc là không phải như vậy. Cậu ấy vẫn bền chí làm giáo viên nhỏ, dạy dỗ em bện đồng hồ. Xuyên suốt bao giữa trưa hè, dưới bóng non tre ngà, nhì cô trò bé dại cần mẫn dạy nhau đan lá. đằng sau sự chỉ bảo của Cúc, ở đầu cuối em cũng đan thành công xuất sắc một chiếc đồng hồ thời trang lá tre đầu tiên. Mặc dù nó khôn cùng xấu nhưng vẫn luôn là thành quả tuyệt vời mà em nỗ lực bao lâu. Cuối cùng, em đã đem chiếc đồng hồ đó bộ quà tặng kèm theo cho Cúc, còn Cúc đan một mẫu khác tặng cho em. Còn bảo là sẽ là cặp đồng hồ đeo tay tình bạn, chỉ cần còn duy trì nó thì đang mãi không xa nhau.

Đến bây giờ, nơi bắt đầu tre vẫn còn đó đó, chiếc đồng hồ ngày làm sao tuy đã héo khô, tuy nhiên vẫn được em lưu giữ cẩn thận. Nhưng mà còn Cúc thì đã thời trước em chẳng được gặp. Bởi vì cuối mùa hè năm đó, Cúc theo gia đình sang Mĩ định cư. Ngày chia tay đó, nắng hạ đỏ rực như đỏ lửa, nhưng mà lòng em thì nguội lạnh dần. Từ bỏ đó cho nay, bao mùa hạ đã từng đi qua, cảnh xưa vẫn vậy, chỉ là fan đã tách đi. Tuy thế em vẫn tin vững chắc rằng, một ngày như thế nào đó, Cúc vẫn trở về, bọn chúng em đã ôm nhau thật lâu, rồi lại ngồi xuống khu vực gốc tre này, đan lại từ đầu chiếc đồng hồ thời trang tình bạn.

Kỉ niệm đó là mảnh ghép đẹp mắt nhất, trân quý tuyệt nhất của em về rất nhiều ngày tháng tuổi thơ đã trôi qua. Em luôn nhớ về nó để hoài niệm, cơ mà cũng nhằm tiến tới tương lai phía trước. Một tương lai sáng rỡ cùng với những sum vầy và hạnh phúc.


“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ, để trở về với giấc mơ ngày xưa…”. Đó là câu hát được trích tự ca khúc mang đến tôi xin một vé đi tuổi thơ của ca sĩ Lynk Lee. Đó là nỗi lòng chung của khá nhiều người trên nhân loại này. Nỗi lòng ấy chẳng có gì lạ lẫm khi rất nhiều ngày mon tuổi hồng mộng mơ ấy quá đẹp mắt đẽ, quá xuất xắc vời. Cùng nó càng xinh xinh hơn khi nó đã trôi qua là không trở lại. Nó chỉ rất có thể trở lại trong hồi tưởng của từng người. Cũng giống như em, mỗi buổi trưa hè, lại nhớ mãi về kỉ niệm năm đó.

Còn nhớ hồi đó, em là cô nhỏ nhắn học lớp 1 nhỏ con nhưng nghịch ngợm. Bà thường xuyên ví em là 1 trong những chú khỉ xứng đáng yêu. Thuở đó, ngủ trưa là 1 trong những cực hình đối với em cũng như các bạn nhỏ tuổi khác. Cứ chờ phụ huynh ngủ say, em đã lẻn qua bờ rào thưa phía sau nhà, chạy ra bụi tre đầu làng, tụ tập cùng những bạn. Ngồi dưới bóng non của cây tre, né đi mẫu nắng oi ả của mùa hè, bọn chúng em ngồi tụm lại với nhau nói đủ thiết bị chuyện bên trên đời. Rồi bắt đầu nghĩ ra đủ trò để chơi. Mà em mê nhất đó là trò bện đồng hồ từ lá tre gà. Các chiếc lá tre dài, qua bàn tay điệu nghệ của rất nhiều đứa trẻ thay đổi chiếc đồng hồ thời trang xinh đẹp màu xanh. Thế nhưng em lại rất vụng về, mãi chẳng làm được. Những cái lá cứ bị nhàu đi trong tay em nhưng mà mãi chẳng thành hình. Các đứa trẻ khác thấy vậy, lén tụ vào cười cợt khúc khích khiến em ngượng chín cả mặt. Chỉ riêng biệt Cúc là không giống như vậy. Cậu ấy vẫn bền chí làm thầy giáo nhỏ, dạy em bện đồng hồ. Trong cả bao buổi trưa hè, bên dưới bóng mát tre ngà, nhì cô trò nhỏ cần mẫn dạy nhau đan lá. Dưới sự chỉ bảo của Cúc, sau cùng em cũng đan thành công một chiếc đồng hồ thời trang lá tre đầu tiên. Tuy nó rất xấu nhưng vẫn là thành quả tuyệt vời nhất mà em nỗ lực bao lâu. Cuối cùng, em sẽ đem chiếc đồng hồ đeo tay đó tặng ngay cho Cúc, còn Cúc đan một cái khác khuyến mãi cho em. Còn bảo là đó là cặp đồng hồ tình bạn, chỉ cần còn giữ lại nó thì đã mãi ko xa nhau.

Đến bây giờ, nơi bắt đầu tre vẫn còn đấy đó, chiếc đồng hồ thời trang ngày như thế nào tuy sẽ héo khô, nhưng mà vẫn được em giữ gìn cẩn thận. Tuy nhiên còn Cúc thì đã thời trước em chẳng được gặp. Bởi vì cuối mùa hè năm đó, Cúc theo mái ấm gia đình sang Mĩ định cư. Ngày chia ly đó, nắng và nóng hạ đỏ rực như đỏ lửa, nhưng lại lòng em thì nguội lạnh lẽo dần. Từ đó cho nay, bao mùa hạ đã đi qua, cảnh xưa vẫn vậy, chỉ là tín đồ đã tránh đi. Nhưng lại em vẫn tin chắc hẳn rằng, một ngày như thế nào đó, Cúc đang trở về, chúng em đã ôm nhau thiệt lâu, rồi lại ngồi xuống vị trí gốc tre này, đan lại từ đầu chiếc đồng hồ tình bạn.

Xem thêm: Top 10 Bài Văn Tả Cây Mai Vàng Vào Dịp Tết Đến, Xuân Về, Tả Cây Mai Vàng Vào Dịp Tết Đến, Xuân Về

Kỉ niệm sẽ là mảnh ghép đẹp nhất, trân quý duy nhất của em về đông đảo ngày mon tuổi thơ vẫn trôi qua. Em luôn luôn nhớ về nó để hoài niệm, nhưng lại cũng nhằm tiến tới tương lai phía trước. Một tương lai sáng sủa rỡ với những sum vầy và hạnh phúc.