Kể Một Lần Em Mắc Lỗi

     

Mỗi thầy gia sư đều là 1 người phụ thân người bà mẹ thứ hai, là bạn mà ta yêu cầu hết mực tôn trọng. Đối cùng với tôi, tín đồ giáo viên mà tôi ghi nhớ về nhất chính là cô giáo dạy tôi năm lớp một. Bởi đã có lần tôi mắc khuyết điểm khiến cho cô buồn, với tôi cũng đã nhận ra không đúng lầm của bản thân cùng những bài học kinh nghiệm xoay quanh câu chuyện ấy.

Bạn đang xem: Kể một lần em mắc lỗi

Ngày đầu bước vào lớp một, tôi vẫn luôn là cô bé nhỏ non nớt rụt rè. Tôi không thích đến trường, vì ở kia tôi ko được chơi, cũng ko được thoải mái và dễ chịu làm bài toán mà mình thích. Bao gồm cô giáo nhà nhiệm đã giúp tôi cảm hoá được đa số điều ấy. Sự nữ tính tận trung khu của cô làm tôi buộc phải cảm động. Mỗi lần tôi bi tráng hay ngán học, cô hotline tôi lại để vai trung phong sự như một bạn bạn, gồm khi cô lại dẫn tôi đi ăn để tôi thấy vui trở lại. Cô luôn luôn chiếm một vị trí quan trọng đặc biệt trong trung ương trí tôi, mà tôi luôn nghĩ rằng đã không bao giờ để cô buồn. Vậy mà lại ngày hôm ấy, tôi đang mắc sai trái như vậy.

Sáng hôm đó, cô vẫn nhắc là ngày mai đang làm bài xích kiểm tra môn toán. Đáng đúng ra tôi đã phải chịu khó học bài trong đêm tối hôm trước. Tuy vậy tôi lại thản nhiên ngồi xem tivi, mặc thây ngày mai có bài xích kiểm tra ấy. Và buổi sáng cũng đến, cô phi vào lớp phát đề cho cả lớp. Giờ đồng hồ trống thông báo vang lên, cả lớp hùi hụi làm bài. Chỉ riêng tôi vẫn loay hoay cùng với mấy việc ấy. Giá mà tối ngày hôm qua tôi chịu học, tôi đã rất có thể dễ dàng xử lý bài toán ấy. Nhưng những người xung quanh tôi đa số đã làm cho được. Tôi vốn là học sinh giỏi trong lớp, tôi không thể thua hèn ai được. Nhưng lại phải làm sao bây giờ? Tôi cúi gằm mặt xuống, thì tự dưng nhìn thấy quyển vở toán dưới ngăn bàn. Chỉ việc mở ra, tôi đã có thể làm được rồi. Tốt là...

Xem thêm: I Could Only Propose A Partial Solution To The Crisis In The Company A

Tôi ngửng đầu lên nhìn cô. Cô nhìn cửa hàng chúng tôi đầy chăm sóc và tin tưởng. Liệu tôi gồm nên làm điều này không? giả dụ bị cô phát hiện thì sao? Cô có gọi về cho phụ huynh không nhỉ? tuy nhiên nếu điểm kém, bố mẹ cũng vẫn mắng bản thân thôi. Tuy nhiên ý nghĩ cứ chồng chéo cánh lên nhau, khiến cho tôi thiết yếu phân định được yêu cầu trái đúng sai nữa.

Bàn tay tôi khẽ lần xuống chống bàn. Tôi rón rón rén lật từng trang sách, vừa lật vừa canh chừng hồ hết người. Dường như sẽ không có ai biết chuyện này đâu, tôi âm thầm trấn an mình. Đến đúng vị trí cần, tôi hặm hụi chép rước chép để, và cấp tốc chóng ngừng bài tập. Đến bây giờ, tôi còn làm dứt trước cả lớp. Tôi đã vắt chắc điểm mười trong tay rồi. Tôi cười cợt thầm ngồi nhìn những bạn. Vậy là đã chấm dứt rồi.

Xem thêm: Truyện Dựng Thê 1V1: Nóng Vội Lão C Ông Xã Nóng Vội Muốn Sinh Đứa Thứ 2

Tiếng trống ngôi trường vang lên, tôi xách cặp định về thì có 1 bàn tay đặt trên vai tôi. Cô và tôi ngồi đối lập với nhau. Tôi lo ngại hồi hộp mang lại nghẹt thở. Cô lấy bài xích kiểm tra từ vào cặp ra, mỉm mỉm cười với tôi:

- Chúc mừng em, bài bác của em đạt điểm tối đa lớp. Nhưng liệu em gồm thấy xứng đáng với điểm số ấy không. Hôm nay, cô vô cùng buồn, vì người học trò mà lại cô tin yêu nhất lại gian lậu như vậy. Em bao gồm biết rằng, có tác dụng như thế đó là đánh mất nhân cách của bản thân mình không?

Tôi chỉ biết cúi gằm phương diện xuống, nước đôi mắt chực trào ra. Tôi đã nhận được ra lỗi lầm của bản thân thật rồi. Tôi hối hận quá, chưa hẳn vì không học tập bài, mà vì chưng đã làm cô buồn. Chắc hẳn cô đã thuyệt vọng về tôi lắm. Từ bây giờ, chắc hẳn rằng cô sẽ không còn yêu yêu mến tôi như lúc trước nữa. Nước mắt tôi lăn dần.

- Em đừng bi quan nữa. Cô vẫn tha thứ đến em lần này. Hãy nhớ là đây đang là lần cuối cùng nhé!

Nụ cười ấy đã quay lại rồi, tôi hạnh phúc gật đầu. Cô trò thuộc về nhà trong buổi chiều đã tắt nắng.Các chúng ta thấy đó, những kỉ niệm cùng với thầy cô luôn là vệt ấn nặng nề quên nhất, bởi vì ở đó ta học được vô vàn những bài học kinh nghiệm hay, bí quyết ứng xử đẹp. Lần mắc lỗi ấy, có lẽ rằng sẽ không bao giờ tôi quên!