NHỮNG CÂU CHUYỆN NGẮN VỀ LÒNG NHÂN HẬU

     

Tuyển chọn những bài bác văn tốt Kể một câu chuyện về long nhân hậu ngắn gọn.

Bạn đang xem: Những câu chuyện ngắn về lòng nhân hậu

Với những bài xích văn mẫu đặc sắc, đưa ra tiết dưới đây, những em sẽ tất cả thêm nhiều tài liệu hữu ích phục vụ đến việc học môn văn. Thuộc tham khảo nhé!

Kể một câu chuyện về long nhân hậu ngắn gọn - bài mẫu 1

*

Ngày xưa, không rõ vào thời nào, ở buôn bản Nam Mẫu thuộc tỉnh Bắc Cạn, người ta mở hội cúng Phật để cầu phúc. Bỗng xuất hiện một bà lão ăn xin, thân thể gầy còm nhom như que sậy, lại còn bị lở lói như người bị bệnh hủi. Đi đến đâu bà cũng bị xua đuổi.

May sao, bà gặp được hai mẹ nhỏ bà goá vừa đi chợ về. Nhị mẹ nhỏ thương tình đưa cụ về nhà, lấy cơm mang lại ăn rồi nghỉ lại. Khuya hôm ấy, nhì mẹ bé bà goá chợt tỉnh dậy, thấy chỗ của bà lão ăn xin sáng sủa rực lên. Một bé giao long lớn lớn đang cuộn mình, đầu gác lên xà ngang nhà, đuôi thò xuống đất. Hai mẹ con rụng rời khiếp hãi, đành nằm im phó mặc đến số phận. Sáng sau tỉnh dậy, học ko thấy giao long đâu. Bên trên giường vẫn là bà cụ ăn xin. Lúc sửa soạn ra đi bà nói “vùng này sắp bao gồm lụt lớn, ta mang đến hai mẹ con chị gói tro này, nhớ rắc xung xung quanh nhà mới tránh được nạn”. Người mẹ liền hỏi: “Thưa cụ, vậy làm cho thế như thế nào để cứu được mọi người khỏi chết chìm?”Bà cụ nhặt một hạt thóc cắn vỡ có tác dụng đôi đưa đến hai mẹ bé vỏ trấu và bảo: “Cái này sẽ giúp hai mẹ nhỏ nhà chị làm cho việc thiện”. Nói rồi cụ vụt biến mất.

Tối hôm đó, đám hội đang náo nhiệt bỗng có một cột nước từ dưới đất phun lên rất mạnh nhấn chìm tất cả trong biển nước. Chỉ tất cả ngôi công ty của hai mẹ con là khô ráo. Nhị mẹ con liền lấy hai mảnh vỏ trấu đặt xuống nước. Bọn chúng biến thành nhì chiếc thuyền để họ cứu người bị nạn. Ngày nay, chỗ đất bị sụt ấy là hồ cha Bể, còn nền công ty của nhị mẹ bé thành hòn đảo giữa hồ. Người địa phương gọi là đụn Bà Góa.

Qua câu chuyện trên em thấy nhì mẹ nhỏ bà goá là người có tấm lòng thương người.

Kể một câu chuyện về long nhân hậu ngắn gọn - bài mẫu 2


Thành phố Hồ Chí Minh lớn nhất với đông dân nhất nước. Hằng ngày, các con đường thời điểm nào cũng tấp nập người cùng xe cộ trông giống như những loại sông cuồn cuộn tuôn chảy ra biển lớn. Giờ cao điểm, nhiều nơi thường xảy ra ùn tắc giao thông. Vì thế đề xuất việc đi lại tương đối vất vả, nhất là với người đi bộ. Ngày nào đi học, em cũng chứng kiến cảnh ấy ở ngã tư đường Nguyễn Tri Phương cùng đường 3 mon 2 thuộc quận 10.

Trưa thứ sáu tuần trước, em về đến đây thì đèn đỏ bật lên. Mấy người đi bộ vội vã băng qua phần đường giành riêng cho người đi bộ. Gồm một bà cụ già tay chống gậy, vẻ mặt lo lắng, chưa dám bước qua. Em đến mặt cụ, nhẹ nhàng bảo: “Bà ơi, bà nắm lấy tay cháu, cháu sẽ dắt bà !”. Bà cụ mừng rỡ: “Thế thì tốt quá! cháu giúp bà nhé!”. Em bình tĩnh đưa bà cụ lịch sự đến vỉa hè trước cửa uỷ ban Quận 10. Bà cụ bảo rằng bà đến thăm đứa cháu nội bị té xe đạp, không đúng khớp chân phải nghỉ học ở nhà.

Em đi thuộc bà một quãng thì chia tay và luôn ghi nhớ dặn bà đi cẩn thận. Bà cười móm mém với nắm chặt tay em: “Bà cảm ơn cháu! con cháu ngoan lắm, biết thương người già yếu! Bà sợ qua đường lắm vì chưng một lần đã bị cậu nhỏ xíu chạy xe cộ đạp vượt đèn đỏ đụng phải. Gớm! Người ta bây giờ chạy xe pháo cứ ào ào, gây nên bao nhiêu tai nạn. Vội gì nhưng vội khiếp thế cơ chứ? hôm nay may cơ mà bà gặp được cháu! Thôi, con cháu đi nhé!”.

Em nhìn theo mái tóc bạc và chiếc dáng còng còng, bước đi chậm chạp, run rẩy của bà cụ mà trong trái tim trào lên tình cảm xót thương. Ôi, những người bà, người mẹ đáng kính, suốt đời chỉ biết lo cho con, mang lại cháu! góp bà cụ qua đường là một việc rất nhỏ nhưng em cũng thấy vui vui. Đúng như lời ông nội em thường nhắc nhở: “Thương người như thể thương thân, cháu ạ! Đạo lí của dân tộc Việt Nam bản thân là như thế đấy!”

Kể một câu chuyện về long nhân hậu ngắn gọn - bài xích mẫu 3

Hôm ấy là một ngày gần cuối năm học, trời nắng oi bức của mùa hè khiến ai cũng thấy ngột ngạt và nặng nề chịu. Ngày mùa, rơm rạ phơi đầy ngoài đường nên cái nóng bốc lên khiến bọn chúng em đi học về ai cũng vã đầy mồ hôi. Do nhà gần trường phải chúng em vẫn thường đi bộ đến lớp cùng trở về bên sau mỗi ngày học tập. Bên trên đường trở về nhà, chúng em bắt gặp một ông lão ăn xin, quần áo rách tả tơi, gương mặt mệt mỏi hốc hác. Ông đang tiến đến một bên ven đường để xin ăn thì đám bạn học sinh cá biệt của trường đi tới, một bạn kêu lên:

– chúng mày ơi ở đây gồm một ông già ăn mày nhìn kinh quá đi.

Tất cả mọi ánh mắt dồn về phía ông, một đứa nói:

– Khiếp trông ông ta như quỷ ý, khiếp quá, chạy thôi.

Mấy đứa khác cầm gậy đuổi ông rồi ê ê cười hả hê sung sướng. Một đứa láu cá hơn còn đẩy khiến ông suýt ngã. Bọn bạn đang cười ha hả thì bỗng loại Mai – bạn cùng lớp với tôi đi tới và quát to:

– những bạn làm gì thế, sao các bạn lại bao gồm thể đối xử với ông cụ như vậy. Trông ông đã khổ lắm rồi. Các bạn thật vượt đáng.

Xem thêm: Toán Đố Vui Lớp 3 - 120 Câu Đố Vui Có Đáp Án

Một vài ba tiếng rì rào xung quanh, tất cả cả người lớn đi đường nói đám bạn nhỏ vô lễ. Lũ bạn học sinh cá biệt của trường ko nói gì bèn lảng đi.

lúc đó, Mai tiến lại gần ông cụ. Bạn đỡ ông cẩn thận hỏi thăm ông lão ăn xin rồi lại gần nhà dân xin cho ông cốc nước để ông uống đỡ mệt. Mai nói:

– Ông mệt lắm phải không ạ? Sao ông lại đi ăn xin, bé cháu ông đâu rồi ạ?

Ông cụ nói:

– không phải ông đi ăn xin, ông đi cùng con cháu đến viện nhưng bị lạc mấy ngày từ bây giờ không liên lạc được. Ông mệt với đói quá đề xuất đi xin tạm gì ăn rồi kiếm tìm người góp đỡ cháu ạ.

Ánh mắt Mai trùng xuống thương ông, bạn nói:

– không sao ạ, con cháu sẽ dẫn ông về bên ăn cơm, tắm rửa sạch sẽ, rồi bố mẹ con cháu sẽ đưa ông đến đồn công an nhờ họ giúp ạ.

Ông lão vui mừng khôn xiết. Mai nắm tay ông thật chặt rồi dìu ông lão về nhà, bỏ lại phía đằng sau ánh mắt trầm trồ ngưỡng mộ của mọi người xung quanh. Tôi chú ý theo nghĩ ngợi và cảm mến tấm lòng nhân hậu của bạn ấy vô cùng.

Kể một câu chuyện về long nhân hậu ngắn gọn - bài xích mẫu 4

Lòng nhân hậu là một vào những phẩm chất cần gồm ở mỗi bé người. Nó không chỉ giúp bản thân chúng ta trở buộc phải lương thiện và giàu có trong chổ chính giữa hồn mà bọn họ còn được sự yêu thương quý, tôn trọng từ người khác. Em đã từng xem trên tv một câu chuyện về vị bác bỏ sĩ có lòng nhân hậu, từ bây giờ em sẽ kể lại cho các bạn nghe nhé!

Đó là câu chuyện về vị chưng sĩ Trần Quốc Khánh, năm nay bác ấy đã 36 tuổi. Bác bỏ Khánh hiện ra tại vùng quê nghèo của tỉnh Nghệ An, nhờ tinh thần đê mê học với chăm chỉ mà chưng tốt nghiệp trường đại học Y Hà Nội, siêng ngành bác sĩ đa khoa. Hiện này, bác đang công tác tại một bệnh viện của Hà Nội.

Hiểu được sức khỏe rất quan trọng với mỗi người cũng như giúp người dân nâng cấp ý thức bảo vệ sức khoẻ bản thân mình, bác bỏ sĩ khách thường xuyên phân phát trực tiếp trên mạng xã hội Facebook về những vấn đề và những lời khuyên bổ ích về cột sống đến người bệnh. Chưng ấy luôn mong chờ những người thợ xe cộ ôm, cô buôn bán cá hay bác nông dân, nếu có cơ hội có thể lắng nghe được bản thân tư vấn để họ hiểu hơn về bệnh tình của bản thân (nếu có).

Vào năm 2017, để ủng hộ với hỗ trợ những người dân nghèo trên quê nội của mình, bác bỏ sĩ Khánh đã em chức một đêm nhạc thiện nguyện mang tên "Quỹ đầu tư phẫu thuật mang lại bệnh nhân nghèo". Đêm nhạc đã vận động được hơn một tỉ đồng, hỗ trợ giá cả phẫu thuật chữa bệnh đến hơn 10 trường hợp khó khăn.

ngoại trừ ra, chưng sĩ Khánh còn vận động mọi người quyên góp quần áo, sách vở để gửi tặng những người nghèo ở yên Bái, Hà Tĩnh. Những nghĩa cử cao đẹp đó là nguồn động viên về tinh thần và vật chất lớn lao mà chưng sĩ đã dành riêng cho mọi người. Bác bảo rằng: "Tôi còn nhiều kế hoạch sắp tới cho những bệnh nhân quanh mình. Với tôi, sống là mang lại đi”, gồm lẽ bằng trái tim nhân hậu của một người lương y, chưng sĩ đã dành riêng tất cả sự tận trọng điểm và nhiệt huyết của mình mang đến tất cả mọi người.

Kể một câu chuyện về long nhân hậu ngắn gọn - bài mẫu 5

Em gồm dịp đọc rất nhiều truyện ngắn khá giỏi nhân thời điểm rỗi. Em ấn tượng nhất là truyện mẫu chậu nứt. Truyện đề cao tấm lòng nhân hậu của con người, kể cả đối với đồ vật.

Chuyện kể về một người có hai dòng chậu lớn để khuân nước. Một chậu bị nứt cần về đến bên nước chỉ còn phân nửa. Chiếc chậu nguyên rất hãnh diện về sự hoàn hảo của mình, chiếc chậu nứt thì áy náy, day dứt do nhiệm vụ không trả thành. Một ngày kia, chiếc chậu nứt gặp ông chủ: “Xin lỗi ông, tôi rất tiếc về khả năng của mình, tôi cảm thấy thật xấu hổ”. Người chủ chau mày, lộ vẻ ko hiểu. Chiếc chậu tiếp: “Công sức ông bỏ ra nhiều mà chỉ nhận được một nửa là vì lỗi của tôi”. Người chủ nói ngay: “Ngươi không có lỗi gì cả, hãy chú ý đến những luống cải giáp rào”. Quả đúng là những luống cải xanh mướt đang mơn mỏn hứng lấy những ánh nắng mai rực rỡ mặt bờ rào. Chiếc chậu nứt thấy vui vẻ một cơ hội nhưng lúc về đến công ty vẫn chỉ còn phân nửa nước. Nó nói nhỏ: “Tôi xin lỗi ông chủ”. Người chủ nói: “Ngươi không thấy cải chỉ trổ trên bờ rào, phía của ngươi thôi sao? Ta đã tận dụng vết nứt của ngươi với đã gieo những hạt giống phía bên ngươi. Ngươi đã tưới tắm đến chúng. Ta cắt những lá cải đó để làm thức ăn, mang ra chợ bán. Nếu không tồn tại ngươi, gia đình ta không có bữa ăn ngon thế này đâu”.

Xem thêm: 100+ Những Hình Ảnh Của Nhóm Winx Công Chúa Phép Thuật, Winx Công Chúa Phép Thuật

Qua câu chuyện này giúp họ hiểu rằng có tác dụng người bao dung, nhân hậu luôn được đền đáp xứng đáng.

---/---

Như vậyTop lời giải đã trình bày chấm dứt bài văn mẫuKể một câu chuyện về long nhân hậu ngắn gọn. Hy vọng sẽ giúp ích những em trong quá trình làm bài. Chúc những em học tốt mônVăn!