Phân Tích Vẻ Đẹp Của Nhân Vật Phương Định

     

Tuyển chọn những bài bác văn xuất xắc chủ đề Phân tích nhân vật Phương Định trong cơn mưa đá. Các bài văn mẫu được biên soạn, tổng hợp đưa ra tiết, đầy đủ từ những bài viết hay, xuất sắc nhất của các bạn học sinh trên cả nước. Mời các em thuộc tham khảo nhé!

Phân tích nhân vật Phương Định vào cơn mưa đá - bài bác mẫu 1

*

Hình ảnh các cô thanh niên tình nguyện trên tuyến đường Trường Sơn đã là một nguồn cảm hứng bất tận mang đến văn học phương pháp mạng, đó là những cô nàng kiên cường nhưng nhiều tình cảm, mang những phẩm chất tốt đẹp. Phương Định vào truyện ngắn “Những ngôi sao 5 cánh xa xôi” (Lê Minh Khuê) là một minh chứng tiêu biểu mang lại sức sống mãnh liệt của hình tượng cô tuổi teen xung phong trong tim bạn đọc. Nhà văn Lê Minh Khuê, bằng một văn pháp tinh tế và cảm nhận sâu sắc, đã mở ra một khoảng trời kí ức trong tâm địa hồn Phương Định, hé lộ những phẩm chất của nhân vật, đặc biệt qua mẫu chảy trọng tâm trạng của Phương Định lúc cơn mưa đá tới: “Ở đây, trên cao điểm… bọn chúng xoáy mạnh như sóng trong thâm tâm trí tôi”.

Bạn đang xem: Phân tích vẻ đẹp của nhân vật phương định

Lê Minh Khuê là cây bút nữ siêng về truyện ngắn. Đề tài của Lê Minh Khuê trong những năm chiến tranh đó là cuộc sống chiến đấu của tuổi trẻ bên trên tuyến đường Trường Sơn. Truyện ngắn “Những ngôi sao xa xôi” là tác phẩm đầu tay của Lê Minh Khuê, viết năm 1971, dịp cuộc kháng chiến chống Mĩ của dân tộc đang diễn ra ác liệt.

Truyện ngắn “Những ngôi sao 5 cánh xa xôi” kể về cuộc sống của những cô tntn trên tuyến đường Trường Sơn. Bố nữ tntn (Thao, Phương Định, Nho) có tác dụng thành một tổ trinh sát mặt đường tại một trọng điểm bên trên tuyến đường Trường Sơn. Nhiệm vụ của họ là quan sát địch ném bom, đo khối lượng đất đá phải san lấp bởi vì bom địch khiến ra, đánh dấu vị trí những trái bom chưa nổ cùng phá bom. Công việc của họ hết sức nguy hiểm, họ phải luôn luôn bình tĩnh đối mặt với thần chết. Họ ở trong một dòng hang, dưới chân cao điểm, bí quyết xa đơn vị. Cuộc sống khắc nghiệt với nguy hiểm nhưng họ vẫn có những niềm vui của tuổi trẻ, những khoảng thời gian rất ngắn bình thản, mơ mộng, và rất gắn bó với đồng đội của mình. Một lần phá bom, Nho bị thương, cả Phương Định cùng chị Thao đều xót xa, lo lắng. Bỗng nhiên một cơn mưa đá ập đến khơi dậy trong Phương Định rất nhiều kí ức với hoài niệm. Đoạn trích nằm ở cuối tác phẩm, miêu tả diễn biến vai trung phong trạng của Phương Định vào cơn mưa đá

Qua đoạn trích trên, ta nhận ra Phương Định là một cô nàng giàu tình cảm, bao gồm tâm hồn trong sáng. Khi cơn mưa đá vừa đến, trong tâm địa hồn đa cảm của Phương Định ánh lên những tia sáng sủa của niềm vui. Từ bây giờ đây, không gian oi ngạt và căng thẳng của cuộc chiến vẫn chưa lắng xuống, cụm từ “cao điểm đầy bom” như dồn nén vào đó tất cả những ngột ngạt, những đau đớn, những xót xa của cuộc phá bom vừa diễn ra, nó gợi nhớ người đọc hoàn cảnh sống biệt lập với đầy hiểm nguy của Phương Định thuộc đồng đội.

mang lại nên, câu văn “trên cao điểm đầy bom này cũng bao gồm mưa đá” ko chỉ là một lời trần thuật đơn thuần, mà hơn nữa hàm chứa trong đó một sự ngạc nhiên, vui thích. Bởi sự xuất hiện của cơn mưa đá khiến mạch truyện trở cần đầy chất thơ, cơn mưa đá đã phủ lên hiện thực khốc liệt của chiến trường một màn sương huyền ảo: Tiếng mưa ồn ã tương phản với bầu không khí lặng lặng đến đáng sợ của giờ phút phá bom. Hơi lạnh của cơn mưa tương phản với sự oi ngạt, căng thẳng của trả cảnh chiến trường gian khổ, ác liệt. Niềm vui mà lại cơn mưa có đến, tương phản với vai trung phong trạng rối bời, lo lắng, kìm nén của chị Thao với Phương Định lúc Nho bị thương. Cơn mưa đá chính là cao trào cảm xúc, như một sự vỡ òa vai trung phong trạng.

Phương Định gọi cảm xúc của mình là “niềm vui con trẻ” – đó là cái niềm vui tràn đầy, hồn nhiên, dòng niềm vui ngây thơ ko vướng chút lo âu, nhọc nhằn, để được sống trọn vẹn với từng khoảnh khắc hạnh phúc trong cuộc đời. Niềm vui ấy, vào phép ẩn dụ “nở tung ra, say sưa, tràn đầy”, bừng sáng trong tim hồn cô thanh niên tình nguyện như một đóa hoa tươi tắn đầy hương sắc. Phải chăng niềm vui ấy đó là hương sắc của thiết yếu tâm hồn đầy mộng mơ, đầy hồn nhiên của Phương Định?

cùng niềm vui ấy ko chỉ bừng lên trong tim hồn Phương Định, mà còn tồn tại sức lan tỏa, cộng hưởng đến đồng đội của cô. Chị Thao nếu lúc trước còn lúng túng, đau xót vày chị sợ máu, ko thể chăm sóc mang đến Nho, thì bây giờ chị “lúi hớt tóc hốt vật gì dưới đất”. Từ láy “lúi húi” gợi lên sự mải mê, đắm đuối thích, những viên đá vị cơn mưa với lại cũng khơi dậy trong chị những niềm vui nho nhỏ, hồn nhiên. Nếu thời điểm trước Nho hãy còn dáng vẻ tiều tụy, đau đớn bởi vì vết thương, thì ni niềm vui ấy lan tỏa khiến Nho gồm sức sống hơn. Nho “nhổm dậy, môi hé mở”. Câu nói của Nho, “Này, mày đến tao mấy viên nữa” giản dị, thân thiện nhưng lại bao gồm vẻ gì đáng yêu. Tình đồng chí giữa Nho và Phương Định dường như được biểu hiện bình dị bằng sự sẻ chia những thứ thật nhỏ nhặt, là viên kẹo chanh, là đá từ cơn mưa,… nhưng ẩn sau đó là sự quan lại tâm, chăm sóc, là sự thấu hiểu, là sự gắn bó như chị em vào gia đình.

Cơn mưa đột ngột tạnh với đánh thức vào Phương Định những nỗi bâng khuâng, tiếc nuối. Sự tiếc nuối trống trải như lan tỏa khắp chổ chính giữa hồn Phương Định qua câu văn “Nhưng tạnh mất rồi” buông nhẹ như một tiếng thở dài, và qua câu hỏi tu từ “Sau nệm thế” đầy xuýt xoa, lưu luyến. Phương Định tiếc nuối điều gì? Phương Định ko tiếc những viên đá, đơn giản vày “Mưa xong xuôi là tạnh thôi”.

Lần về tận thuộc sự luyến tiếc, qua phép liệt kê thuộc với những câu văn êm dịu tuôn lâu năm miên man gọi thức vượt khứ, từng kỉ niệm vào Phương Định hiện ra như những thước phim xoay chậm, chợt sáng chợt tối đầy cảm xúc. Qua những cụm từ phiếm chỉ “cái gì đấy”, “hình như”, từng hình ảnh kí ức trong Phương Định ùa ạt tràn về, mới đầu mơ hồ, miên man, mỗi lúc càng rõ rệt. Những kí ức hiện về đầu tiên là những gì gần gũi nhất với Phương Định. Đó là hình ảnh người mẹ – người quan hoài nhất luôn gắn bó với yêu thương cô. Đó là cái cửa sổ căn chống gắn bó với cô suốt quãng đời tuổi thơ mơ mộng. Cánh cửa ấy nhìn ra size trời lấp lánh những ngôi sao, đặc biệt là “những ngôi sao 5 cánh to trên bầu trời thành phố”. Hình ảnh ngôi sao 5 cánh ấy khiến ta liên tưởng đến nhan đề, phải chăng ngôi sao sáng trong kí ức đã cộng hưởng tia nắng với một vào “những ngôi sao sáng xa xôi” là Phương Định để thông thường đúc cần những vẻ đẹp trung khu hồn tuyệt vời, đáng mến?

Những hình ảnh kí ức càng thời gian càng ví dụ hơn. Câu văn “Phải, tất cả thể là những thứ đó…”, vừa là một sự xác nhận, vừa khơi dậy rất nhiều cảm xúc, để rồi những làn sóng hoài niệm càng lúc càng chảy tràn. Những khung cảnh quen thuộc của thành phố Hà Nội dần sống dậy trong tâm địa hồn Phương Định. Phép điệp “hoặc là” như những rung động của trái tim, sự bồi hồi thương nhớ, lúc từng cảnh vật thân quen hiện về trong tâm địa trí: “cây”, “cái vòm tròn của bên hát”, “bà cung cấp kem đẩy chiếc xe chở đầy thùng kem”, “trẻ bé háo hức bâu xung quanh”.

Những kí ký ức thân thương với sống động ấy được soi chiếu qua lăng kính của hoài niệm, bỗng xinh sắn huyền ảo như thế giới cổ tích. Cơn mưa đá như chiếu ứng gọi thức kí ức về cơn mưa mùa hạ vào miền kí ức, khiến “con đường nhựa ban đêm” “rộng ra, nhiều năm ra, lấp loàng ánh đèn trông như một bé sống nước đen”. Phép so sánh sinh động, khiến đến thành phố trở đề nghị huyền ảo. Cơn mưa khiến mặt đường như những mặt gương, cùng chẳng mấy chốc thành phố bồng bềnh vũ điệu của ánh sáng khi những ngọn đèn phản chiếu và trở cần “lung linh như những ngôi sao sáng trong truyện cổ tích nói về xứ sở thần tiên”.

Xem thêm: Diễn Viên Hài Trẻ Miền Nam, Top 7 Danh Hài Miền Nam Nổi Tiếng Nhất Việt Nam

Đây là quy luật của tâm lý, quy luật của hồi tưởng: lúc những kí ức tuổi thơ lắng mình xa vắng vào quá khứ, thì chúng trở nên đẹp và huyền ảo hơn bao giờ hết, kí ức ấy lấp lánh một thứ ánh sáng ấm áp lạ kì, sưởi ấm trung tâm hồn ta mỗi lúc nhớ về. Và rồi vang vọng từ những kí ức ấy là những âm nhạc quen thuộc đến nao lòng: “Những quả bóng sút vô tội vạ của bọn trẻ bé trong một góc phố”, “tiếng rao của một bà buôn bán xôi sáng có cái mủng đội trên đầu…”.

Tất cả những điều đó tác động rất mạnh vào trọng tâm hồn cô bạn trẻ xung phong. Phương Định thốt lên “Chao ôi!”- câu cảm thán chứa niềm xúc động và cả niềm thương nhớ, nó là một sự khẳng định mạnh mẽ đánh tan những cảm giác mơ hồ phía trên: “Có thể là tất cả những dòng đó”. Mẫu hồi tưởng chảy tràn trong lòng trí, Phương Định bỗng nhận ra “Những mẫu đó ở thật xa…”. Dấu chấm lửng báo hiệu những bồi hồi tha thiết, những bâng khuâng trong thâm tâm hồn.

Tại sao những kí ức ấy đối với Phương Định lại “ở thật xa”? Đó là khoảng cách bao gồm thật về ko gian, bởi chân cao điểm nơi Phương Định và những đồng đội làm việc vốn biệt lập và xa phương pháp với quê hương của cô. Đó còn là một cái xa xôi về thời gian, bởi tất cả hình ảnh sống động với thân thương ấy đến từ miền trời khác – miền trời của quá khứ, miền trời của kí ức. Hiện tại căng thẳng khốc liệt luôn phải giằng teo trước lằn ranh con sống – chết để ngừng nhiệm vụ dường như khiến miền kí ức ấy đối với Phương Định trở nên xa vắng như một câu chuyện cổ tích.

Thế nhưng, cho dù là những phút tưởng như quên khuấy thì vùng trời cảm xúc ấy vẫn luôn luôn sống mãi trong thâm tâm Phương Định, luôn thường trực trong lòng hồn cô mặc dù ý thức tốt vô thức, để rồi chỉ cần một cơn mưa đá – cái khoảng lặng yên bình thoáng chốc giữa nhịp điệu sống căng thẳng nơi chiến trường – từng kỉ niệm ấy sống dậy mãnh liệt hơn bao giờ hết.

cùng một khi bọn chúng sống dậy, bọn chúng bừng thức một sức mạnh từ phía bên trong tâm hồn, “xoáy mạnh như sóng trong lòng trí” Phương Định. Những làn sóng kí ức xoáy mạnh ấy đã đánh thức trong tâm hồn Phương Định những gì? Phải chăng là tình cảm thiết tha với quê hương, với gia đình, với mẹ, với từng cảnh vật thân thương nhất của Hà Nội vào cô? Phải chăng những kí ức ấy tiếp thêm vào Phương Định một nguồn sức mạnh to lớn để tiếp tục vững kim cương vượt qua tất cả? Phải chăng những kí ức ấy nhắc nhớ, khắc sâu cái nguyên nhân cao cả nhưng mà thiêng liêng khiến Phương Định với đồng đội phải chống chọi với cuộc sống khắc nghiệt gian khổ chiến trường: Để bảo vệ những gì thân thương nhất? cùng phải chăng, nó còn thắp lên vào cô và các đồng đội của mình một niềm tin cùng một niềm ước mong mãnh liệt vào một tương lai độc lập phía trước, để Phương Định tất cả thể xoay trở về sống yên bình với thành phố quê hương, để những kí ức trong lòng hồn không hề “xa xôi”?

Tác phẩm kết lại như thế, đầy dư cha vang vọng cùng rất nhiều chiều sâu chưa nói hết, nhưng người đọc dường như bắt gặp một tia sáng mạnh mẽ và ấm áp bừng lên trong tim hồn Phương Định.

Qua đó ta cũng thấy được ngòi cây viết của Lê Minh Khuê đậm chất nhân văn. Bên văn đã mở lòng bản thân ra để đồng cảm với nhân vật, và khai thác được những nét đẹp rất riêng biệt của nhân vật cũng như khái quát lên được những phẩm chất của cả một thế hệ. Đó là thế hệ trẻ trên tuyết đường Trường Sơn, quyết dâng hiến sức trẻ của mình để giải phóng dân tộc. Ở họ, chiếc suối cuộc đời đã hòa lẫn trường giang của quê hương, để rồi tất cả chan hòa vào đại dương của Tổ quốc, tạo nên sự những sức mạnh thật diệu kì.

Xem thêm: Tình Trạng Yêu Sớm Của Giới Trẻ Hiện Nay Yêu Đương Quá Sớm, Hiện Tượng Yêu Sớm Ở Học Sinh

Qua đoạn văn trên, Phương Định hiện lên là một cô nàng đa cảm, có tâm hồn lãng mạn, gắn bó sâu đậm với quê hương, với đất nước. Bằng một ngòi cây bút bàng bạc chất thơ với thấm đẫm cảm xúc, Lê Minh Khuê đã vẽ bắt buộc bức chân dung gần gũi, đáng yêu thương của cô thanh niên, để lại ấn tượng trong thâm tâm bạn đọc. Chính vì lẽ đó, đứa con tinh thần đầu tay của nhà văn Lê Minh Khuê, truyện ngắn “Những ngôi sao 5 cánh xa xôi” đến nay vẫn tất cả sức sống mãnh liệt, nó khơi gợi trong tim người đọc sự trân trọng và nể phục trước một thế hệ trẻ hào hùng của những trang sử tiến thưởng dân tộc.

Phân tích nhân vật Phương Định vào cơn mưa đá - bài xích mẫu 2