Tác Phẩm Tôi Thấy Hoa Vàng Trên Cỏ Xanh

     
Thể loạiTruyện dài
Tác giảNguyễn Nhật Ánh
NXBNXB Trẻ
CTy phạt HànhNXB Trẻ
Số trang378
Ngày xuất bản12-2018
Giá bánFAHASA T I K I SHOPEE

I. Ra mắt sách “Tôi thấy hoa xoàn trên cỏ xanh”

Tôi thấy hoa đá quý trên cỏ xanh là một tiểu thuyết dành cho thanh thiếu thốn niên ở trong nhà văn Nguyễn Nhật Ánh, xuất phiên bản lần đầu tại Việt Nam vào ngày 9 tháng 12 năm 2010 bởi Nhà xuất bản Trẻ, với phần tranh minh họa vị Đỗ Hoàng Tường thực hiện. Đây là một trong những trong những truyện dài của Nguyễn Nhật Ánh, thành lập sau “Đảo mộng mơ“ cùng trước “Lá bên trong lá“. 

Tác phẩm như một tập nhật ký xoay quanh cuộc sống thường ngày của phần nhiều đứa trẻ tại một vùng quê vn nghèo khó, rất nổi bật lên là thông điệp về tình anh em, tình xóm nghĩa xóm với những tâm tư của tuổi bắt đầu lớn. Theo Nguyễn Nhật Ánh, đó là lần thứ nhất ông đưa vào truyện của chính mình những nhân đồ gia dụng phản diện, đề ra vấn đề đạo đức nghề nghiệp như sự vô chổ chính giữa hay cái ác.

Bạn đang xem: Tác phẩm tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh

81 chương ngắn là 81 câu chuyện nhỏ tuổi của rất nhiều đứa trẻ xẩy ra ở một ngôi làng: chuyện về con cóc Cậu trời, chuyện ma, chuyện công chúa với hoàng tử, sát bên chuyện đói ăn, cháy nhà, lụt lội, Tôi thấy hoa xoàn trên cỏ xanhhứa hẹn mang lại những điều thú vị với cả bạn đọc nhỏ dại tuổi và bạn lớn bởi giọng văn vào sáng, hồn nhiên, đơn giản và giản dị của trẻ em cùng nhiều tình tiết thú vị, bất thần và cảm đụng trong suốt rộng 300 trang sách. Cuốn sách, chính vì như vậy có mức độ ám ảnh, thu hút, hấp dẫn không thể bỏ qua.

Nội dung

Câu chuyện là hồ hết trang nhật ký về cuộc sống thường ngày thường ngày và tâm tư tình cảm của cậu nhỏ bé Thiều. Thiều đang là học viên lớp 7 sống ở 1 vùng quê nghèo, cùng với những người em trai tên Tường. Tường là 1 cậu bé xíu dễ thương, hiền đức lành, bao dung, rất yêu mến anh trai và thích nghịch đùa với khá nhiều loài động vật hoang dã gồm cả sâu bọ, rắn rết. Cậu nhỏ nhắn sống nội tâm, mê man đọc sách và hết sức say mê phần lớn câu chuyện cổ tích, nhất là truyện Cóc tía, cũng chính vì vậy nhưng mà cậu nuôi nấng một con cóc dưới gầm giường cùng đặt tên đến nó là “Cu Cậu”. Trong những khi đó Thiều vốn là một người hướng ngoại, khá tinh quái, đã nhiều lần vô tình nhằm em mình chịu đựng tai bay vạ gió sau những trò nghịch phá do chủ yếu mình bày ra. Thiều cũng khá nhiều lần tỏ ra dong dỏng hòi, nhưng trong tâm cậu vẫn khôn cùng thương em mình và là 1 người hào hiệp. Hai bằng hữu Thiều với Tường thả hồn vào hầu hết trò chơi cảm xúc mạnh và các kỷ niệm đáng nhớ thời thơ ấu của không ít đứa trẻ xóm quê. Truyện cũng mở rộng ra quan hệ giữa hai bạn bè và những người dân dân trong ngôi làng, gồm cả người thân của chính mình và những bạn làm việc cùng lớp. Bố của Thiều được diễn đạt là một bạn giảo hoạt và được dân làng yêu thích nhưng hay nổi khùng và tiếp tục đánh đòn hai bằng hữu vì nhiều lý do, trong những khi mẹ cậu tỏ ra êm ả dịu dàng với các con hơn dù bà cũng không tránh khỏi vấn đề trách mắng khi những con làm điều sai quấy.

Chú Đàn là em trai của bố Thiều, bị mất một tay do tai nạn ngoài ý muốn nhưng vẫn luôn yêu đời cùng thường nhắc chuyện ma cho hai bạn bè Thiều cùng Tường nghe. Mặc dù bị cụt mất một tay mà lại chú Đàn lại chơi bọn ắc – mô – ni – ca vô cùng hay. Nỗi buồn phiền duy độc nhất vô nhị của chú chắc hẳn rằng nằm sinh sống chuyện tình nhiều vấn đề do cánh tay cụt khiến ra. Chú Đàn yêu chị Vinh, một cô nàng cùng xóm và là con của thầy Nhãn, thầy giáo nhà nhiệm lớp của Thiều, fan thầy mà lại lúc nào cũng làm cho Thiều sợ chết khiếp. Vào lúc bắt đầu câu chuyện, Thiều cảm thấy thích một con bạn cùng lớp ngồi kế bên cậu thương hiệu là Xin. Xin giỏi bị Thiều trêu chọc cùng từng bao gồm lần vô tình làm cho Thiều sượng mặt trước lớp. Một bạn làm việc khác của Thiều là Sơn, to hơn cậu cha tuổi cơ mà học lực rất yếu và phải ở lại lớp thường xuyên 3 năm liền. Sơn được biểu đạt là một đứa du côn, suốt cả ngày phá xã phá buôn bản và bao hàm cử chỉ và khẩu ca khiếm nhã, thô tục và thiếu tính lộng lẫy của người Việt. Về sau, Thiều nhận ra mình đã có tình cảm với Mận, là một đứa bạn cùng lớp to hơn cậu một tuổi. Mận xinh xắn cùng ngây thơ cơ mà học ko được xuất sắc do phải chăm sóc người phụ vương mắc bệnh, hiện giờ đang bị mẹ cô nhỏ bé giam trên gác nhà. Kín đáo này chỉ gồm Thiều với Tường biết, và hai anh em đã phải loạn đả với tô chỉ để bảo đảm an toàn Mận trước những âm mưu đen tối.

Biến cố xẩy ra khi căn gác công ty Mận bốc cháy, khiến cho ba bé Mận bị phỏng đoán là đã chết cháy sau thời điểm người ta phát hiện nay ra có xương lẫn vào đám tro. Chịu liền tiếp nhiều cú sốc lớn, Mận sụp đổ về thể hóa học và ý thức hoàn toàn. Gia đình Thiều đã hỗ trợ Mận trong những khi khó khăn nhất và chuyển cô nhỏ bé về ở bình thường với mình. Mận biết được ba mình còn sống với mẹ sẽ được thả vào một ngày không xa. Mặc dù nhiên, sự thân thiện giữa Tường cùng Mận lại để cho cơn giận ko nguôi trong thâm tâm Thiều tăng thêm theo ngày thàng trôi qua. Cậu dường như không can phòng khi nhỏ cóc Tường nuôi bị bắt đi làm thịt, điều mà khiến cho Thiều ray rứt mãi bởi tận mắt chứng kiến nỗi bi ai đau của Tường dù cậu bé không hề biết là do anh bản thân tiếp tay. Mùa bạn thân đến, cả xã Thiều ngập trong nước, khi nước rút đi với để lại nhiều hậu quả tiêu cực như đói kém, mất mùa, Thiều, Tường với Mận bắt đầu phát hiển thị chị Vinh và chú Đàn vẫn lập ra kế hoạch cùng nhau bỏ trốn để thoát ra khỏi sự phòng cấm của gia đình. đồng thời đó, sự eo hẹp hòi với đố kỵ trong tâm Thiều đã không ít đến mức vào một phút hiểu lầm cậu đang vô tình khiến cho em trai bản thân bị mến nặng, cấp thiết ngồi dậy được. Thiều càng ăn năn hơn khi nghe tới chính mồm Tường nói rằng người mà Mận thích chơi cùng đó là cậu.

Mận được bà bầu đón đi tìm kiếm cha, trong những khi Thiều ngơi nghỉ lại ngập trong nuối nhớ tiếc và gặm rứt mà tận tình chăm lo cho Tường. Cả hai đồng đội đã giấu cha mẹ lý do thật sự tạo ra cảnh ngộ rủi ro khủng hoảng của Tường. Một hôm Thiều hí hửng khi thấy Tường sẽ ngồi dậy được với nghe em trai mình kể về một nàng tiểu thư không biết trường đoản cú đâu đến đã trở thành nguồn hễ viên lòng tin để Tường hồi phục. Quá hiếu kỳ, trong một lần vô tình phát chỉ ra công chúa và lén lút dính theo, Thiều vô cùng bất thần khi biết nàng tiểu thư ấy thực ra là Nhi, nhỏ một tín đồ mổ lợn vào làng. Bạn làng lầm tưởng Nhi đã bị tiêu diệt sau một vụ tai nạn đáng tiếc ba năm trước, nhưng hóa ra cô nhỏ xíu vẫn sống nhưng có sự việc về thần kinh, khiến cho cô tự xem bản thân là công chúa và cha mình là đức vua, tín đồ mà cũng vì thương con đề xuất đã giả vờ diễn trò thuộc cô bé. Thiều đề cập lại bí mật này với Tường từ bây giờ đã đứng dậy được, bởi vì Tường với Nhi từng đùa rất thân với nhau. Sự vội vàng được chạm chán lại Nhi tạo động lực thúc đẩy Tường ra mức độ tập đi lại. Một ngày nọ hai bạn bè nhìn thấy Nhi hiện giờ đang bị đám trẻ con trong làng mạc trêu chọc, Tường đã chạy rất là bằng thiết yếu đôi chân bản thân đến bảo đảm an toàn Nhi, kỳ diệu gắng nghĩa cử này khiến cho cô bé nhớ ra hầu như chuyện và quay trở lại bình thường.

II. đánh giá “Tôi thấy hoa xoàn trên cỏ xanh”

*

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE

1. Đánh giá bán từ Tiki.vn 

Ta bắt gặp trong Tôi Thấy Hoa đá quý Trên thảm cỏ một trái đất đấy bất ngờ và thi vị trẻ trung với hầu hết suy ngẫm giản dị và đơn giản thôi nhưng gần gũi đến lạ. Câu chuyện của Tôi Thấy Hoa quà Trên Cỏ Xanh gồm chút này chút kia, nhằm ai soi vào cũng thấy mình trong đó, đẳng cấp như lá thư tình quãng đời đầu của cu Thiều chẳng hạ ngây ngô với khờ khạo.

Nhưng Tôi Thấy Hoa rubi Trên Cỏ Xanh bên cạnh đó không còn trong trẻo, thuần khiết hoàn toản của một quả đât tuổi thơ nữa. Cuốn sách nhỏ tuổi nhắn vẫn hồn hậu, dí dỏm, và ngọt ngào nhưng lại phảng phất nỗi buồn, về một người phụ thân bệnh tật trốn đơn vị vì không muốn làm khổ vk con, về một người cha khác giả làm vua bởi người con tâm thầm của ông luôn luôn nghĩ mình là công chúa, Những bài học về luân lý, về tình bạn trở đi trở lại trong day dứt và nuối tiếc nuối.

Tôi Thấy Hoa quà Trên Cỏ Xanh và lắng đọng nhẹ nhàng trong tim tưởng nhằm rồi ai đó đã lỡ đọc rồi mà ý muốn quên đi thì thiệt khó.

2. Reviews sách “Tôi thấy hoa quà trên cỏ xanh” của chúng ta Phuong Bize

Giữa nhỏ cóc tía và tiên nữ xanh thì mình đang có nhu cầu muốn con cóc tía hơn. Tiên nữ xanh giúp thằng Tường đi chạy lại được gượng xay quá. Ai làm cho anh, làm cho chị phát âm truyện này chấm dứt giật mình. Còn ai làm em thì cũng muôn phần được xả nỗi tức tối: “Rõ là không tồn tại đứa anh, đứa chị nào biết xuất sắc với em mình.”

Con nít ưng ý nhau đáng yêu và dễ thương thế mà fan lớn cứ ưng ý cấm. Nhưng, biết đâu, còn nếu như không cấm thì lại không còn cả hầu như điều dễ thương?

“Con Mận đón lấy cuốn tập, giọng cảm động:

-Sao đi dạo này bạn tốt với mình thế?

Tôi mỉm cười hì hì:

-Tao xuất sắc với mày lâu rồi, tại mi ng… ng…

Tôi tính nói: “Tại mi ngu đề xuất mày chần chừ đó thôi.”, nhưng mang đến phút chót tôi tốp lại kịp. Nhưng con Mận đâu gồm ngu như tôi vẫn mắng nó. Nó quan sát tôi cười méo xẹo:

-Tại mình ngu buộc phải không nhận thấy hở?”

Trời ơi! Đọc loại truyện này dứt bị yêu mấy bạn hiền hiền, ngơ ngơ xuất xắc bị lũ to đầu nạt quá chừng. Yêu mến thằng Tường quá chừng! ao ước đánh cho thằng anh vài ba trận! Mấy mẫu thằng anh hùng rơm, nói nhiều mà không chịu chạm nửa chút móng tay.

3. Reviews sách “Tôi thấy hoa quà trên cỏ xanh” của khách hàng Ngoclinhdnl

Đọc truyện thấy siêu hài hước, bản thân đọc cơ mà cứ nằm cười cợt khúc khích với số đông câu văn ví von rất ai oán cười của tác giả. Coi phim rồi new đọc đề xuất mình có thể tưởng tượng cụ thể mặt mũi nhân trang bị hơn. Phim đúng là miêu tả rất thiệt cuốn truyện.

Mình nhận ra là người giỏi chưa chắc chắn đã được hạnh phúc, kẻ khôn lại cứng cáp được hưởng trọn hơn.Người khổ chưa có thể đã thấy mình khổ, người niềm hạnh phúc chưa chắn chắn đã thấy mình hạnh phúc. Thằng Tường luôn luôn vui vẻ giúp câu hỏi nhà gắng anh vì anh nó bận học bài bác và nó từ bỏ thấy nó học không giỏi. Ráng mà nó vẫn vui vẻ, vô bốn không 1 lời than thở.

Đấy là fan khổ không chắc dường như không hạnh phúc. Thằng anh được quan tâm để học tập hơn, mà tự thấy ăn năn đôi lúc; thấy sướng mà không thực sự sướng. Đấy là bạn sướng chưa chắn chắn đã thấy hạnh phúc.

Thế nên bài học kinh nghiệm rút ra là phần lớn thứ vui miệng vui khổ đau mọi là tuỳ từng góc độ, từng trải của mỗi người mà thôi. Ví như muốn phiên bản thân vui, thì nên lạc quan, yêu thương đời, quan sát đời với bé mắt tịch rất hơn.

Đọc truyên này có tác dụng mình nhớ lại câu quote hồi đó mình siêu thích:

“Nếu chúng ta yêu cuộc sống thì cuộc đời sẽ yêu thương lại các bạn – If you love life, life will love you back”

4. Reviews sách “Tôi thấy hoa tiến thưởng trên cỏ xanh” của bạn Quang

Ông chỉ giơ mũi kiếm lên gại gại khu vực bắp chân, chắc bao gồm con côn trùng nhỏ nào đó chích ông…

Đến tận dòng sau cùng của cuốn truyện, đáng yêu và dễ thương vẫn không “buông tha” người đọc.

Truyện có rất nhiều chi tiết, nhân vật để phân tích, để nêu cảm xúc nhưng ấn tượng với bản thân nhất vẫn là tình cảm, sự hệ trọng được bác Ánh thành lập xuất sắc giữa hai đồng đội Thiều – Tường trong truyện.

Thiều – nhân vật dụng chính, một cậu nhóc tuổi new lớn vẫn hào hứng phăm phăm bước qua trái đất của fan lớn nhưng mà rồi bất chợt ngoái lại cùng tiếc nuối vượt khứ của một thằng nhóc con vô tứ vô lo. Thiều như là 1 trong tấm màng lọc, thanh lọc trắng black ra, lọc trái phải ra nhưng mà lại không biết làm những gì tiếp theo với hồ hết thứ đã lọc đó. Và bác bỏ Ánh đã chú ý và kể lại một cảnh quan tuổi thơ làng quê qua lăng kính của một người “muốn lớn nhưng vẫn ước ao nhỏ” có tên Thiều.

Thiều phức tạp, dẫu vậy Tường thì không. Tường em Thiều, khác hoàn toàn ông anh bị giằng xé một trong những mâu thuẫn nội tâm, Tường thuần khiết, như một tấm kính trong chứ chưa hẳn một màng lọc. Em thân thương vô điều kiện, dặc biệt cùng với ông anh luôn là người gây nên rắc rối cho thằng em. Chịu đựng gậy của tía cũng là em, gánh lên lưng sự ghen tức của thằng anh cũng chính là em cơ mà vẫn mỉm mỉm cười tha sản phẩm cho hồ hết cơn giận, mọi sai lạc của người anh. Tường biết đâu là chính chúng ta khi chưa cách qua ma lanh giới tín đồ lớn-trẻ con, không hẳn bước qua màng lọc trắng đen, trái phải ấy.

Xuyên trong cả câu truyện, thằng anh toàn tạo truyện rồi thằng em hứng hết để rồi Thiều vẫn luôn mang một trọng điểm trang day xong xuôi với Tường, như loại cảm xúc bọn họ vẫn luôn day xong xuôi với chúng-ta-hồi-đó, rồi thở dài loại thượt “Cho tôi xin một vé về tuổi thơ”. Rồi ta gấp vã nhận thấy rằng vẫn chưa trễ, vội vã táy máy lại đều kỉ niệm rất đẹp của tuổi thơ, chăm sóc nó bằng cách viết, kể không để nó bị lãng quên, như phương pháp Thiều ăn năn hận cùng nhủ lòng luôn chăm lo em sau đều gì tôi đã gây ra.

Best quote:

Con tín đồ ta khóc cũng tương tự trời mưa. Chỉ bao giờ hết nước thì trời new thôi mưa và họ mới thôi khóc.

5. Nhận xét sách “Tôi thấy hoa kim cương trên cỏ xanh” của doanh nghiệp Hanh Mai

Phải cho chục năm rồi new lại phát âm truyện của chú ý Ánh, mà lại cuốn này cũng chính là cuốn duy nhất của chú nhưng mình hiểu tới gọi lui cho tới vài lần, coi xem chú bao gồm ý gì khi đưa hồ hết tình tiết, nhân đồ vật đó vào đây chỗ kia. Ban sơ mình cũng tính thở than nhiều việc-vật-người ko được khai thác triệt để, không có ý nghĩa biểu tượng văn chương này nọ, dẫu vậy rồi từ bỏ mắng mình không đâu xem xét phức tạp quá. Truyện giống như là thu lượm đôi tía ngày thông thường trong cuộc sống của Thiều để kể lại, mọi hành động trẻ em gắn với cảm xúc suy tư non nớt, ngây ngu của Thiều ngay trong khi đó thôi, chứ đâu nên rối rắm thắt nút mở nút gì đâu. Chị Vinh, nhỏ Xin ko được khai quật nhiều, đơn giản và dễ dàng là bởi vì không mở ra trong mấy ngày đó của Thiều đề nghị không được (Thiều) nhắc lại thôi chứ chắc là chị Vinh, bé Xin vẫn đang làm việc của chính bản thân mình ở nơi nào đó thôi. Các bạn cũng chớ mắc công đáng ghét Thiều làm chi, con nít ai mà lại chẳng cần sai lạc để mập (nhưng cho dù sao thì mình cũng thiếu hiểu biết lắm bởi sao chú Ánh mang lại Thiều nỡ đánh em mang lại nằm liệt rồi cho một nàng công chúa không đâu thình lình giáng thế).

Văn chú Ánh xưa tiếng vẫn táo bạo về miêu tả, chân thực đến độ mộc mạc, đối chọi giản, thấy thật quá thường xuyên quá mà nhiều khi lại ngỡ mơ màng, hỏng hư thực thực. Cảm hứng như đâu này vẫn có một làng quê nhỏ bình yên, láng giềng thân thuộc với bóng giềng, tuổi thơ êm đềm rong ruổi với đông đảo đá gà, bắt ve sầu ve, tiến công trận mang đạn bời lời bôm bốp và cho chuồn chuồn gặm rốn để tập bơi, mà không biến thành làm phiền vì chưng những thủ đoạn chính trị rồi cả ghê tế, chiến tranh tàn nhẫn trên các mặt trận, phần thưởng này phần vàng nọ phù phiếm không tính kia. Tuổi thơ chỉ cần phải có em và tất cả bạn, bao gồm lấm lem và tất cả mưa rào, từng bước một chầm lờ lững trưởng thành, vậy thôi ha

6. đánh giá sách “Tôi thấy hoa đá quý trên cỏ xanh” của khách hàng Thanh Bình

Ba năm kia mình đã thiết lập cuốn sách này thân thời điểm tập phim chuyển thể của chính nó đang rầm rộ trên các phương nhân tiện truyền thông, cho nỗi “tôi thấy hoa quà trên cỏ xanh” đang trở thành một slogan của giới trẻ trên khắp các trang mạng buôn bản hội. Mình thiết lập nó đa phần là để thỏa mãn tính tò mò chứ khi ấy mình chưa hâm mộ bác Ánh.

Ba năm sau, trong những ngày hè mon 8, một lần nữa mình cầm cố cuốn sách vào tay, phát hiện nay ra cam kết ức về cuốn sách hoàn toàn trôi đi tự lúc nào. Toàn bộ trở nên mới mẻ như thể tôi chỉ vừa mua cuốn sách này từ bỏ hôm qua. Bất giác trường đoản cú hỏi mình, 3 năm trước đã suy nghĩ gì lúc khép lại trang cuối cùng?

TÔI THẤY HOA VÀNG TRÊN CỎ XANH gửi mình trở lại với hầu hết mảng ký ức tuổi thơ một thời. Bản thân như thấy lại hình ảnh của bạn dạng thân với phần đa trưa hè bắt ve cùng đứa em, những buổi chiều tụ tập làm kèn lá dứa, phần nhiều đêm dài nằm không tính hiên nghe bà, nghe bà mẹ kể chuyện ma, trò khù khờ để chuồn chuồn cắm rốn nhưng mà học bơi lội cũng ko thành, phần nhiều buổi long dong bứt cỏ gà đùa chọi, đầy đủ hôm mưa rào cánh côn trùng tả tơi… cùng cả phần nhiều lá thư tình cất dưới gối của dì út.

Ôi, dòng tuổi thơ cứ trôi tuột đi như bầy tháng bảy, chẳng thèm ngoảnh lại quan sát mình đem một lần. Hồi nhỏ bé mình đã từng có lần khao khát béo lên nhằm rồi rất nhiều lúc như thế này lại thèm được trở về lúc còn nhỏ bé bỏng, nằm ở đùi chị em giữa đêm hè nghe gió thổi qua những tặng tre…

TÔI THẤY HOA VÀNG TRÊN CỎ XANH tự khắc họa tuổi thơ lắm kỷ niệm ngọt ngào và cũng đầy cay đắng của nhị anh em: Thiều với Tường. Trái ngược vơi fan anh ma lanh mãnh, lém lỉnh, lạnh nảy, Tường là 1 cậu bé xíu hiền lành, tốt bụng, bao dung, vụ tha… Tường tồn tại như một thiên sứ đẹp đẽ và nhân hậu. Vì vậy mình đang khóc, ba năm trước cũng khóc, ba năm tiếp theo cũng khóc, lúc em thông báo tha thứ đến kẻ sẽ gây đến em buồn bã và bất công. Trái thật, tạo lên biểu tượng một cậu nhỏ bé thiên sứ ko khó, mà lại lấy được nước mắt của bạn đọc lại là chuyện khác.

Nếu câu chuyện này ko được kể bởi ngôi kể trước tiên của người anh, thì có lẽ rằng người ta sẽ thù ghét thằng Thiều hết sức tận, vị thói ích kỷ của một kẻ chỉ biết nhận mà lại không búet mang lại đi. Mà lại hỡi ôi, tuổi thơ ai chẳng gồm có lần phạm không nên lầm. Và thỉnh thoảng nhờ những sai trái ấy bọn họ mới trưởng thành, giũ quăng quật lại đầy đủ thói trẻ con mà lớn lên.

Xem thêm: Mẫu Bảng Cân Đối Kế Toán Ngân Hàng, Bảng Cân Đối Kế Toán Là Gì

Chẳng biết có liên quan nào khác đến loài hoa bí hiểm của chưng Ánh không chứ “tôi thấy hoa rubi trên cỏ xanh” đang trở thành câu cửa ngõ miệng của chính bản thân mình khi bắt gặp loài hoa dại tương tự như hoa cúc tốt mọc ven bên bờ sông ở quê mình. Loại hoa một thời đang trở thành nàng thơ của mình, hái một nỗ lực trong tay, mình chăm lo gọi nó là hoa cúc…

III. Trích dẫn sách “Tôi thấy hoa rubi trên cỏ xanh”

*

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE

Chương 81: Tôi thấy hoa đá quý trên cỏ xanh

Khi thiên sứ đã báo tin vui cho hồ hết đứa trẻ sống trong một ngôi làng túng bấn và nhỏ dại bé như buôn bản tôi có nghĩa là câu chuyện của tôi không hề lý vày gì nhằm nấn ná sinh hoạt lại với bạn đọc nữa.

Tôi cũng nói luôn là khả năng chú Đàn và chị Vinh quay về làng là cực kỳ cao, tôi đang dần thấp thỏm mong chờ ngày gặp lại hai tín đồ mà tôi đặc biệt yêu mến đó. Thằng Tường chắc hẳn rằng mong chờ điều đó còn hơn hết tôi, nhưng lại nếu tính thêm thầy Nhãn với bà nội tôi nữa thì thằng Tường tụt xuống hàng vật dụng ba.

Còn thằng Sơn cùng con nhỏ nhắn Na thì tôi chịu, ko thể biết được hậu vận của tụi nó. Hoàn toàn có thể ông tía Huấn cùng ông tư Cang phát triển thành sui gia cùng với nhau. Cũng hoàn toàn có thể ông bố Huấn không chịu vày chê nhà ông tư Cang nghèo rớt mồng tơi dù chuyến buôn quế vừa rồi ông bốn Cang cũng thu lãi được kha khá. Mà lại biết đâu chính ông bốn Cang mới là tín đồ kịch liệt bội nghịch đối vì chê thằng sơn là vật dụng mất dạy.

Con Mận thì chắc chắn là tra cứu lại được cha nó. Cùng kết cuộc đẹp nhất là ba nó, chị em nó và nó kéo nhau quay trở về làng lúc phát hiện tía nó thực ra không còn bị bệnh dịch phong như trần gian đồn đoán. Ông bị một thứ căn bệnh da liễu vớ vẩn như thế nào đó, tệ lắm là căn bệnh vảy nến – một thứ dịch khó chữa nhưng không khiến người ta xa lánh.

Con Mận về thì hoàn toàn có thể cuộc sống của tôi sẽ khác, chắc chắn rằng là xáo trộn, nhưng mà vui hơn xuất xắc buồn hơn thế thì tôi phân vân được. “Tình yêu” mà! nhưng mà tôi chuẩn bị sẵn sàng tin là vui hơn. Bạn cũng biết rồi đó, lúc nào thì cũng nhìn sau này bằng ánh mắt u ám thì làm sao sống nổi!

Nếu gồm chút gì đó làm tôi lo lắng vẩn vơ thì đó là thái độ của nhỏ Xin. Bé Xin cơ hội tôi gởi thư tình đến nó thì nó chơi kém đem nộp mang đến thầy giáo, tuy thế khi nó béo thêm vài tháng tuổi thì nó biết ghen tuông với con Mận, ko thèm rước vỏ quế tôi tặng, tức thị nó trưởng thành và cứng cáp hơn.

Ngoài phần đa chuyện đó ra thì tôi cũng hy vọng ba tôi tìm được việc làm cho ngon lành nghỉ ngơi thành phố, hy vọng thằng Dưa con ông Năm Ve sau khi ăn thêm vài bé cóc nữa sẽ béo phổng lên tựa như các đứa cùng lứa khác để khỏi bị lũ tôi cốc đầu đá đít, cho dù tôi cũng tương đối khoai khoái cái trò cốc đầu đá đít nó.

Ủa, tôi tâm sự những điều đó như vậy là sớm quá, vì thực ra câu chuyện tôi kể vẫn còn đó dang dở. Khi nãy tôi đang nói tới chỗ thằng Dưa la lên rằng bé Nhi đang tỉnh lại. Khi nó la lên vì thế thì coi như nó để dấu ngã ngũ cho buổi chiều hôm đó. Với cũng gần như đặt dấu ngã ngũ cho cuốn truyện này luôn.

Bởi bởi vì sau đó đàn trẻ bu quanh nhỏ Nhi lục tục tản dần. Chúng kéo nhau đi về phía rặng dương liễu mọc gần kề đường lộ, vừa bá vai nhau vừa bàn tán không ngớt. Chiếc nón trái dưa của thằng Dưa gồ ghề trong mớ đầu cổ hệt như một trái dưa thật vẫn trôi rảnh trong nắng và nóng chiều.

Ở phía ngược lại, ông Tám Tàng khoác vai nhỏ Nhi chậm chạp đi về phía đồi Cỏ Úa. Hiện thời thì trông hai cha con lại rất giống một đức vua đang long trọng dìu một công chúa về lâu đài.

Con Nhi cứ đi hai, bố bước lại ngoảnh cổ quan sát lại phía sau. Tôi thấy rõ các cái ngoái đầu lưu luyến của nó nhưng mà dù nắm thì tôi cũng cần quàng cổ thằng Tường, nói:

– Về thôi, mày!

Thằng Tường không có lý do gì nhằm không nghe lời tôi. Nhưng cũng giống như con Nhi, cứ đi vài bước nó lại ngoái đầu chú ý về phía đồi Cỏ Úa, nơi nàng công chúa của nó dường như như đang đi chiếu thẳng qua buổi chiều để chốc nữa phía trên mất hút vị trí kia ngọn đồi.

Bây giờ tôi nghĩ về “phò mã” Tường đã hết nợ nần gì “công chúa” Nhi nữa. Nếu sự xuất hiện bất thần của “công chúa” bên hành lang cửa số giúp “phò mã” quên hẳn tấm lưng đau, tiếp nối chạy như chiến mã hoặc nói một phương pháp dè dặt là gần bằng ngựa, thì sự ra tay nghĩa hiệp của “phò mã” cũng vô tình góp “công chúa” thoát khỏi chứng bệnh tinh thần đeo đẳng suốt tía năm nay.

Trong lúc tôi đã nghĩ vẩn vơ đến sức khỏe kỳ diệu của tình yêu, nếu có thể gọi tên máy tình cảm quái gở vừa mới nhú giữa thằng Tường và bé Nhi là tình cảm (có lúc nào công chúa tuyển chọn phò mã không bởi tình yêu ko nhỉ?), thì tiếng con Nhi bất ngờ vọng tới:

– Anh Tường! Gượm đã!

Tôi cùng Tường sững lại, như bị giờ đồng hồ kêu thảng thốt của bé Nhi neo chặt xuống cỏ.

Khi cửa hàng chúng tôi quay lại, nhỏ Nhi vẫn chạy tới gần tới cả tôi nhìn rõ những tua tóc dính xệp trên đụn má đỏ lơ đỏ lưỡng của nó.

Cứ tưởng bé Nhi đang va vào thằng Tường bây giờ đang thộn mặt ngẩn ngơ thì nó đã chấm mũi hài xanh trên bến bãi cỏ, đúng hình dạng một cô công chúa nhí nhảnh.

Tôi nhìn xuống, thấy bé Nhi kịp tạm dừng trước phương diện Tường cách đúng một bước chân. Đôi chân của nó ghim vào cỏ như hai ngọn lao, rung lập cập vì hãm quá gắt. Cỏ bên dưới chân nó xanh biêng biếc nhưng ánh mắt tôi vẫn phát hiện những cánh hoa vàng lắt nhắt đang bí mật đáo nở vào nách lá và điều đó cho tôi xúc cảm rằng mùa hè khắc nghiệt sắp tới sửa trôi qua.

Cứ đứng như thế, nhỏ Nhi giương đôi mắt đen láy ra chú ý Tường. Nó không nói gì nhưng ánh mắt của nó thật nóng áp. Thời gian chưa ra khỏi cơn mê dài, nhỏ Nhi từng lẻn cho bên hành lang cửa số nhà tôi nhìn vào bên phía trong và phát hiện thằng Tường sẽ nằm bất tỉnh trên giường bệnh, thời gian đó có thể nó cũng giành cho thằng Tường ánh nhìn như vậy.

Suốt một lúc lâu, bé Nhi đứng quan sát thằng Tường, thằng Tường đứng nhìn nhỏ Nhi. Hai đứa im thin thít ngó nhau, mang nắng rớt bên trên đầu bên trên vai trên tay, như thể còn nếu không ngó nhau thì chúng chẳng còn câu hỏi gì để gia công trên cõi đời này nữa.

“Đức vua” Tám Tàng đứng từ thời điểm cách đó một quãng, phòng kiếm quan sát về phía “công chúa” và “phò mã”, chưa biết đang nghĩ gì.

Tôi đứng mặt cạnh, ánh mắt đi qua chuyển vận giữa thằng Tường và con Nhi, ban đầu thấy hay hay, sau thấy tụi nó đứng im lâu quá, tôi suốt ruột tính co chân đá vào chân thằng Tường.

Nhưng tôi còn chưa kịp nhúc nhích, Tường đùng một phát mỉm cười.

Ngay dịp đó nhỏ Nhi cũng nhoẻn miệng cười theo, cùng nói:

– Em cảm ơn anh những lắm!

Con Nhi dịp nói câu đó thì nó không thể giống công chúa nữa, tuy vậy nó vẫn sẽ khoác đồ công chúa bên trên người.

Thằng Tường mấp trang bị môi lúc nghe tới con Nhi nói vậy, nhưng sau cùng nó chẳng nói gì. Tôi đoán nó định nói “Anh cũng cảm ơn em những lắm” nhưng cho phút chót có lẽ nó cảm giác nó vậy y như bắt chước bé Nhi cần nó đưa ra quyết định làm thinh.

Nó làm thinh tuy vậy nó thò tay gắng tay nhỏ Nhi.

Thằng vô tứ gớm! Nó dám cầm cố tay con Nhi trước mặt ba con Nhi. Tôi lo ngại nghĩ bụng cùng ngước mắt về phía ông Tám Tàng. Nhưng lại “đức vua” ác loạn lúc nãy hiện giờ nom hiền lành khô.

Xem thêm: Toán Lớp 5 Trang 148, 149: Ôn Tập Về Phân Số, Giải Toán Lớp 5 Trang 148, 149, Ôn Tập Về Phân Số

Thấy thằng Tường cầm tay con gái mình, ông khẽ giật mình một cái, với huơ tìm lên. Nhưng mà ông ko nói “Tụi kia né xa phụ nữ ta ra! trường hợp không, ta cho một kiếm cất cánh đầu bây giờ!” như thời điểm ông lao xuống từ trên đồi.

Ông chỉ giơ mũi kiếm lên gại gại khu vực bắp chân, chắc gồm con côn trùng nhỏ nào đó vừa chích ông…

LINK GIẢM GIÁ FAHASA T I K I SHOPEE
câu chữ trên phía trên được sưu tầm từ không ít nguồn trên internet. Hãy bấm nút Chia sẻ để trình làng sách đến các bạn bè!

Những Cuốn Sách giỏi trân trọng giới thiệu!