BÀI VIẾT SỐ 1 NGỮ VĂN 6

     

Mẫu Bài tiên phong hàng đầu : nói lại một truyện sẽ biết (truyền thuyết, cổ tích) bởi lời văn của em

Bài LàmCác các bạn Có biết do sao quần chúng. # ta trường đoản cú xưng là bé Rồng con cháu Tiên hay không? Điều kia có tương quan đến mẩu chuyện sau đây:“Ngày xưa, ngày xửa từ tương đối lâu lắm rồi, làm việc vùng khu đất Lạc Việt, nay là Bắc Bộ việt nam có một vị thần. Thần là con của Thần Long Nữ, thương hiệu là Lạc Long Quân. Thần mình rồng sức mạnh vô địch, thường xuyên sống ở dưới nước. Thần giúp dân giệt trừ hồ ly như Ngư Tinh, hồ nước Tinh, Mộc Tinh… Thần còn dạy dân bí quyết trồng trọt, chăn nuôi với dạy dân cách nạp năng lượng ở làm sao cho đúng nghĩa.. Khi làm xong xuôi thần quay trở lại Thủy cung sống với người mẹ lúc có việc cần bắt đầu hiện lên.Bấy giờ, nghỉ ngơi vùng núi cao phương Bắc, bao gồm vị tiên xinh đẹp long lanh trần là phụ nữ Thần Nông tên là Âu Cơ. Thiếu nữ nghe nói ngơi nghỉ vùng Lạc Việt có tương đối nhiều hoa thơm cỏ kỳ lạ bèn tìm về thăm. Lạc Long Quân với Âu Cơ chạm chán nhau lấy lòng yêu nhau rồi phát triển thành vợ chồng chung sống sinh sống Long Trang. Phổ biến sống cùng nhau được chừng một năm, Âu Cơ có thai. Đến kì sinh nở, Âu Cơ sinh ra một cái bọc trăm trứng, trăm trứng nở ra một trăm đứa con da dẻ hồng hào. Không phải bú mớm nhưng mà vẫn mập nhanh như thổi phương diện mũi tuấn tú tuấn tú, xinh tươi như thần. Cuộc sống đời thường hai vợ ông xã đã niềm hạnh phúc lại càng niềm hạnh phúc hơn.Một hôm, Lạc Long Quân đột nhiên nghĩ mình là dòng giống nòi giống rồng sống ngơi nghỉ vùng nước thẳm chẳng thể sống trên cạn mãi được. Cánh mày râu bèn tự giã bà xã và và bé về vùng nước thẳm. Âu Cơ ở lại chờ mong Lạc Long Quân trở về, tháng ngày chờ đợi mỏi mòn, bi thương bã. Người vợ bèn tìm ra bờ biển, chứa tiếng gọi:- nam nhi ơi hãy trở về với thiếp.Lập tức, Lạc Long Quân hiện nay ra. Âu cơ than thở:- Sao chàng vứt thiếp nhưng mà đi, ko ở lại thuộc thiếp nuôi dạy những con đề xuất người?Lạc Long Quân bèn giải thích:- Ta vốn dĩ khôn cùng yêu cô gái và các con dẫu vậy ta là nòi giống Rồng, đứng đầu những loài bên dưới nước còn nữ là như thể tiên ở vùng non cao. Tuy âm dương khí tụ cơ mà sinh nhỏ nhưng không sao đoàn viên được vì chưng hai giống khắc chế và kìm hãm như nước cùng với lửa. Nay đành buộc phải chia lìa. Ta mang năm mươi bạn con xuống biển, chị em đưa năm mươi con lên núi, phân tách nhau làm chủ các phương. Khi có việc cần phải hỗ trợ lẫn nhau, đừng bao giờ quên lời hẹn này.Rồi Lạc Long Quân đưa năm mươi fan con xuống nước còn Âu Cơ chuyển năm mươi tín đồ con lên núi.Người đàn ông trưởng theo Âu Cơ sau đây được tôn vinh làm vua cùng đặt tên nước là Văn Lang, niên hiệu là Hùng Vương. Mọi khi vua bị tiêu diệt truyền ngôi cho nam nhi trưởng. Cứ cha truyền cho con tới mười mấy đời mọi lấy niên hiệu là Hùng Vương.”Do vậy, cứ mỗi lần nhắc đến bắt đầu của mình tín đồ Việt bọn họ thường từ bỏ xưng là bé Rồng con cháu Tiên và thân mật và gần gũi gọi nhau là đồng bào vì người nào cũng nghĩ mình là thuộc một quấn sinh ra cho nên vì thế người vào một nước phải yêu thích nhau như vậy. Mẩu truyện còn suy tôn nguồn gốc cao quý linh nghiệm của xã hội người Việt và tự hào về bắt đầu của dân tộc bản địa mình

Mẫu bài bác Số 2 :Em hãy nói tóm tắt truyện Sự tích hồ Gươm

Bài 1:

Giặc Minh đô hộ nước ta, chúng tạo ra nhiều bạo ngược, Lê Lợi dựng cờ tụ nghĩa trên Lam sơn nhưng ban sơ yếu thế, lực mỏng mảnh nên thường hay bị thua. Đức Long Quân đưa ra quyết định cho nghĩa quân mượn thanh gươm thần để giết giặc.

Bạn đang xem: Bài viết số 1 ngữ văn 6

Một bạn đánh cá thương hiệu là Lê Thận cha lần kéo lưới đều chạm chán một thanh sắt, quan sát kỹ hóa ra một lưỡi gươm. Sau đó ít lâu, Lê Lợi bị giặc đuổi, chạy vào rừng bắt được chuôi gươm núm ngọc trên cây đa, rước tra vào lưỡi gươm trong nhà Lê Thận thì vừa như in, bắt đầu biết sẽ là gươm thần.

Từ khi có gươm thần, nghĩa quân tấn công đâu chiến thắng đấy, cuối cùng đánh tung quân xâm lược.

Một năm sau thời điểm thắng giặc, Lê Lợi đi thuyền chơi hồ Tả Vọng : Long Quân sai Rùa rubi lên đòi lại gươm thần. Trường đoản cú đó, hồ Tả Vọng được đổi tên thành hồ nước Hoàn Kiếm.

Bài 2:Vào thời giặc Minh đặt ách đô hộ làm việc nước Nam, chúng coi dân ta như cỏ rác, làm các điều bạo ngược.

Nghĩa quân Lam Sơn nhiều lần phòng giặc nhưng những bị thua. Thấy vậy Long Quân quyết định cho nghĩa quân mượn Gươm thần đề tấn công giặc.

Lê Thận làm nghề tiến công cá sinh hoạt Thanh Hóa. Một đêm, Thận thả lưới trên bến vắng, tía lần kéo lưới lên phần nhiều thấy một thanh sắt nhận biết đó là lưỡi gươm liền lấy nó về đựng xó nghỉ ngơi nhà. Kế tiếp Lê Thận đã nhiệt huyết gia nhập nghĩa binh Lam Sơn. Một hôm, chủ soái Lê Lợi cùng tùy tùng mang lại nhà Thận, hôm đó thanh gươm thoải mái và tự nhiên sáng rực lên. Lê Lợi thế lên thấy có hai chữ “Thuận Thiên”.

Một lần đi qua khu rừng, thấy chuôi gươm cụ ngọc bên trên ngọn cây đa, Lê Lợi giắt vào sườn lưng đem về. Ba ngày sau, Lê Lợi gặp mặt lại mọi fan đã kể lại chuyện bắt được chuôi gươm, Lê Thận rước gươm ra tra vào chuôi thì vừa như in. Lê Thận nâng gươm trao mang đến Lê Lợi vào nói rằng đó là trời có ý phó thác mang đến minh công làm việc lớn. Lê Lợi cùng với gươm báu trong tay, cùng nghĩa quân nhuệ khí ngày càng mập mạnh. Trên những trận địa, quân Minh tởm hồn bạt vía. Uy danh của nghĩa quân vang khắp nơi. Chiến lợi phẩm thu về ngày càng nhiều, Đời sống của nghĩa quân hơi hơn, thế chủ động tiến công ngày một cao, chẳng mấy chốc giang sơn ta đối phương sạch bóng. Một năm sau khoản thời gian đuổi giặc Minh, vua Lê Lợi cưỡi thuyền rồng dạo bước quanh hồ nước Tả Vọng. Nhân kia Long Quân không đúng rùa rubi lên đòi lại thanh gươm thần. Thuyền dragon tiến ra giữa hồ, thấy nhỏ rùa to xuất hiện, vua ban lệnh cho thuyền lừ đừ lại. Rùa quà tiến về phía vua cùng nói: “Xin hoàng thượng hoàn gươm lại mang đến Long Quân”. Nghe rùa đá quý nói vua gọi ý, rút gươm trả đến rùa vàng. Rùa vàng chớp nhoáng há miệng cắn lấy thanh gươm với lặn xuống nước.

Gươm và rùa sẽ chìm xuống nước, fan ta thấy trang bị gì sáng loáng bên dưới mặt hồ xanh. Từ kia hồ Tả Vọng ban đầu mang thương hiệu là hồ hoàn kiếm hay hồ nước Hoàn Kiếm. .

Đề bài : kể về một người thân của em

Công phụ vương như núi Thái Sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

Một lòng thờ người mẹ kình cha

Cho tròn chữ hiều bắt đầu là đạo con"

Đúng như lời của câu ca dao, bà mẹ của em là một trong người rất hoàn hảo và tuyệt vời nhất dù trong mái ấm gia đình có bốn thành viên cha mẹ và bé nhỏ Nguyên nữa. Người nào cũng rất quan trọng với đáng quí đối với em.

Mẹ tuổi bên cạnh 30 dáng fan vữa phải, nước da trắng hồng. Bà bầu có mài tóc dài black nhánh phủ kín đáo bờ vai.Sở phù hợp của chị em là đi chơi ở những bãi tắm biển đẹp. Chị em em làm cho nội trợ, xiêm y của mẹ trong nhà là những bộ đồ áo thun. Những khi đó trông bà mẹ thật thướt tha và nhẹ dàng. Mới ngoài bố mươi tuổi nên bà mẹ còn trẻ em và sức khỏe dẻo dẻo lắm. Ở nhà công việc một tay bà bầu làm, vậy nhưng lúc nàomẹ cũng vui vẻ. Chị em vẫn hay nói cùng với hai bạn bè rằng:"Vì gia đình, vì những con mẹ làm cái gi cũng được, chỉ mong gia đình ta sinh sống hạnh phúc, những con học giỏi, chuyên ngoan".Những ngày vào buổi tối cuối tuần mẹ thường cải thiện món nạp năng lượng ngon, kỳ lạ miệng cho cả gia đình. Những lúc đó mẹ thường mặc những bộ quần áo ôm gọn gàng với dáng người. Mái tóc được bà bầu búi lên gọn gàng sau gáy. Nhìn hai tay mẹ cấp tốc nhẹn và khéo léo chế vươn lên là món nạp năng lượng em bái phục mẹ.Những con cá lóc còn sống sẽ được chị em chiên lên xoàn giòn,.. Những món nạp năng lượng mẹ nấu vô cùng ngon, cha thích nhất là món canh chua cùng món cà pháo dùng kèm mắm tôm. Gồm khi trong bữa ăn bố còn ngân nga câu hát:

"Anh đi anh nhớ quê nhà

Nhớ canh rau muống ghi nhớ cả dầm tương"

Bữa cơm gia đình thật dễ dàng và đơn giản nhưng cũng hạnh phúc vô cùng. đa số miếng thịt gà rán giòn, bà mẹ vần thường cho hai anh em vì đó là món khoài khẩu của nhì anh em. Chiều nào cũng vậy, sau bữa cơm anh chị quây quần mặt chiếc tv để coi phim. Những khi ấy em mới gồm dịp nhìn kĩ mẹ hơn. Hàm răng white và mọi cùng cùng với cặp mắt đen tròn của bà mẹ nhìn cả ba bố con tràn ngập hạnh phúc. Lúc bà mẹ cười đẹp như nữ tiên trong truyện cổ tích.

Với mái ấm gia đình thì vậy. Là 1 người nội trợ, trong gia đình mẹ cực kỳ yêu quí những đứa con của mình, bà bầu thường âu yếm việc học tập tập cho chúng em. Những lúc ấy em thấy mình thật từ hào vì chị em là tấm gương để hai bạn bè học tập.Mẹ đối xử rất chân tình với hàng xóm. đơn vị ai bao gồm gì khó khăn mẹ có mặt giúp đỡ ngay. Bà mẹ vẫn hay dạy chúng em:"Bán bằng hữu xa, tải láng giềng gần"Mình phải biết yêu yêu đương nhau thì cuộc sống thường ngày ơới có ý nghĩa

Mẹ của em là 1 trong người như vậy đấy, tấm gương để bé cháu học tập. Mặc dù sau này, khi tường thành, không được ngay gần mẹ, tuy nhiên hình ảnh của chị em vẫn luôn sống mãi trong trái tim em. Lòng người mẹ thật vĩ đại, hình hình ảnh mẹ hiện nay lên và sống mãi vào lời bài hát:"Lòng mẹ bát ngát như biển thái bình dạt dào. Tình chị em tha thiết như dòng sữa ngọt..."

Đề 1: vào vai Lạc Long Quân, nói lại câu chuyện thần thoại Con Rồng cháu Tiên.Thuở ấy, đã lâu lắm rồi, chắc rằng đến hơn 4000 năm về trước, lúc nước nhà ta vẫn còn hoang sơ lắm. Trên đất đa số là núi đồi, cỏ cây bông hoa chứ chưa tồn tại con người đông đúc như bây giờ. Trên trời, bên dưới nước, từng vùng đất số đông do những vị thần tiên cai quản, trông nom.

Là con trai của thần Long Nữ, vị thần được thần trời giao cho thống trị vùng sông nước Lạc Việt, cha mẹ đặt tên mang lại ta là Lạc Long Quân. Được phụ huynh chỉ dạy đủ điều từ thủa ấu thơ, lại thêm công sức vốn gồm của giống như rồng, ta đã luyện được rất nhiều phép lạ. Thủa ấy, khi ta còn trẻ, ta thường hay xin phép Đức Long vương lên trần thế thăm thú, góp dân tiễu trừ bọn yêu tinh, dạy dân giải pháp trồng trọt, chăn nuôi, cách ăn ở. Thế gian nhiều cảnh đẹp khiến cho ta gắn bó như đang sinh sống và làm việc dưới thủy cung.

Một hôm, đang thoả chí nghêu du sơn thuỷ, ta say hứng vượt chân lên tận vùng núi cao phương Bắc. Bỗngh ta chạm mặt một thiếu nữ xinh đẹp tuyệt trần. Hỏi ra bắt đầu biết nữ giới là Âu Cơ, con gái Thần Nông. Nghe nói vùng Lạc Việt có rất nhiều hoa thơm, cỏ lạ, cô gái xin phép thân phụ dạo bước đến thăm. Ta cùng Âu Cơ quí cảnh đúng theo người, mang lòng thương yêu rồi thề ước nguyện cùng phổ biến sống trọn đời.

Xem thêm: Rồi Ta Sẽ Đi Hết Quãng Đường Hôm Nay, Lời Bài Hát Ngày Đầu Tiên

ít lâu sau, Âu Cơ gồm mang. Kỳ quái thay! Đến ngày sinh nở, chị em sinh ra một chiếc bọc trăm trứng. Rồi trăm trứng nở ra trăm con đều rất đẹp đẽ, hồng hào chẳng yêu cầu bú mớm nhưng tự bự lên như thổi. Vợ ck ta rất là vui mừng, không còn lòng chăm chút cho bầy con nhỏ.

Sống ở trần gian đã lâu, ta cũng thấy rét lòng. Làm việc thuỷ cung, phụ huynh đã già, quá trình không biết ai gánh vác. Trăn trở các lần, ta nghĩ: “Âu Cơ vốn thuộc mẫu tiên phù hợp với non cao, ta lại là giống rồng thân quen sông nơi đại dương cả; tính tình, tập quán hẳn có khá nhiều cái khác biệt nên một cuộc biệt ly vào nauy mai cạnh tranh là kị khỏi. Ta bèn điện thoại tư vấn trăm nhỏ cùng Âu Cơ và nói:

- Ta và vàng mặc dù sống không lâu nhưng nghĩa tình đến sông cạn đá mòn cũng không nạm đổi. Ta nghĩ, ta là như là rồng, cô gái là kiểu như tiên, vậy khó mà tính kế lâu dài được. Nay vì đại nghiệp và bởi vì sự mưu sinh của trăm con, ta sẽ chuyển 50 bé xuống biển, nữ đưa 50 con lên núi, phân chia nhau ra mà làm chủ các phương hễ có vấn đề gì thì báo cho nhau để mà tương trợ.

Âu Cơ nghe thấy thích hợp tình cũng đành nghe theo, cuộc chia tay ngậm ngùi, da diết.

Ta gửi 50 bé xuống vùng đồng tốt dạy những con nghề hải dương mà định cư lập nghiệp. Âu Cơ đưa những con lên núi cao, lập nhỏ trưởng làm vua, đem hiệu là Hùng Vương, đóng đô ở đất Phong Châu, để nước hiệu là Văn Lang, truyền đời nối ngôi hầu như lấy hiệu Hùng Vương, không hề thay đổi.

Sau đó siêu lâu, ta với Âu Cơ không chạm mặt lại nhau nhưng tình nghĩa vẫn ko phai. Rộng thế, nghĩa “đồng bào” trong trăm nhỏ ta cũng không chũm đổi. Bởi vậy cho nên đến tận ngày nay, trên tổ quốc ta dẫu bao gồm tới trên 50 dân tộc, nhưng số đông là đồng đội ruột giết mổ một nhà.

Đề 2: đề cập lại một câu chuyện cổ tích bằng lời văn của em (Sọ Dừa).

- Ò ó o… o!

Nghe tiếng kê gáy, cô út ít choàng tỉnh dậy. Nên mất một lúc, cô mới tưởng tượng nổi tình cảnh lúc này của mình. Cô vừa thoát khỏi bụng nhỏ cá khủng to tướng, 1 mình trên hoang đảo, bao bọc chỉ tất cả đôi gà để làm bạn.

Cô bỗng nhớ lại vớ cả, ban đầu từ dòng ngày lạ mắt ấy. Thấy nhị cô chị kiên quyết không ai chịu mang cơm đến Sọ Dừa, cô đành nhận lời đi. “Tuy dung mạo có hơi xấu nhưng dù sao cậu ta cũng biết nói giờ đồng hồ người, thậm chí là còn ăn nói rất dễ thương và đáng yêu nữa là đằng khác” – cô nghĩ.

Từ đằng xa cô sẽ nghe thấy giờ đồng hồ sáo du dương trầm bổng. Lạ quá! Ai thổi sáo vắt nhỉ? có lẽ nào lại là Sọ Dừa? dẫu vậy anh ta làm sao mà thổi sáo được cơ chứ. Cô vẫn nhớ dòng ngày Sọ Dừa xuất hiện ở nhà cô. Trông anh ta thật bi ai cười, cứ lăn trọc tếch dưới đất như một trái bí, vậy mà ăn nói đến là khéo. Hai cô chị nhìn thấy Sọ Dừa thì quay mặt đi, riêng rẽ cô ko thấy sợ và lại thương con tín đồ dung mạo kì dị, nhất là khi thấy anh ta làm việc gì cũng đến nơi đến chốn, chăn cả đàn bò mà bé nào nhỏ nấy cứ béo phì nung núc. Cô lên đưa cơm cơ mà thực ra có muốn đến xem anh chăn bò như thế nào.

Đến gần, cô út ít lại càng ngạc nhiên. Sao lại có cái võng mắc làm việc kia, lại có ai vẫn nằm trên đó thổi sáo nữa chứ! Hay sẽ là người bằng hữu của Sọ Dừa cơ mà cô ko biết? thay anh ta đâu rồi?

Mải suy nghĩ, cô út dẫm đề nghị một cành cây khô có tác dụng phát ra giờ đồng hồ động. Cô cúi xuống nhìn rồi ngước lên, sửng sốt khi không thấy cả loại võng lẫn chàng tuổi teen đâu cả. Chỉ có anh chàng Sọ Dừa, trước khi không thấy đâu, giờ đang ở dưới gốc cây nhưng mà cười toe toét:

- xin chào cô út! Cô sở hữu cơm đến tôi tốt là lên thăm tôi đấy?

Cô út không trả lời vì còn đang thắc mắc. Cô hỏi anh:

- Cái anh chàng vừa vị trí võng thổi sáo đâu rồi?

Sọ Dừa chối biến:

- chắc hẳn cô trông nhầm đấy chứ tôi ở đây suốt, làm gì có anh chàng nào thổi sáo đâu!

Cô út thiếu tín nhiệm là mình nhầm. Cô bỗng dưng nghĩ ra một điều khác thường. đề nghị rồi, Sọ Dừa ví như cứ nạm kia thì làm sao rất có thể chăn được cả bọn bò, lại còn cánh mày râu trai trẻ, dòng võng vừa qua mà đã thay đổi mất… Cô ko hỏi thêm gì nữa, gửi cơm cho anh rồi đi về, lòng vui rộn ràng.

Khi phú ông hỏi các cô con gái xem ai gật đầu lấy Sọ Dừa là hỏi đem lệ để không đồng ý khéo bà mẹ đó thôi, lão chắc hẳn không cô bé nào lại chấp nhận lấy một tín đồ kì dị, thiếu thẩm mỹ như Sọ Dừa. Cô út đã làm cho ông tía một phen chưng hửng:

- phụ thân đặt đâu, bé xin ngồi đấy ạ!

Hai cô chị trề môi chê em gái sao mà lại ngốc nghếch. Phú ông tức bầm gan tím ruột nhưng mà đã trót hẹn với mẹ rồi, đành hẹn ngày dẫn cưới. Lão thách thật nặng cơ mà cô út âm thầm đoán và mong rằng, điều ấy không cực nhọc gì đối với người ck tương lai của cô. Trái nhiên, Sọ Dừa không phần nhiều mang đồ vật dẫn cưới mang lại đủ hơn nữa mang thêm tương đối nhiều người hầu hạ nữa để cho ai nấy cũng bắt buộc ngạc nhiên: xưa nay gồm thấy ai ra vào nhà Sọ Dừa đâu?

Đám cưới đang siêu thị nhà hàng linh đình, cô bèn bế Sọ Dừa vào nhà trong rồi thì thầm:

- nào người ông xã yêu quý của em, chàng lộ diện đi thôi chứ!

Sọ Dừa mỉm cười, bắt cô quay phương diện đi cùng nhắm mắt lại. Khi cánh mày râu bảo cô mở đôi mắt ra thì trước mặt và đúng là chàng trai trẻ hôm nào. Hai tín đồ sánh vai nhau ra kính chào quan khách. Hồ hết người rất là ngỡ ngàng, hai tín đồ phải giải thích mãi, thậm chí Sọ Dừa còn đề xuất hoá phép lại như cũ, mọi bạn mới tin là thật. Đám cưới sẽ vui lại càng vui hơn nữa.

Sọ Dừa học tập giỏi, đỗ trạng nguyên, được vua cử đi sứ nước ngoài, để cô sinh sống lại. Cô gồm ngờ đâu nhì bà chị vốn khôn cùng ghen tức thấy lúc em lấy được người ông chồng vừa trẻ đẹp lại có tài, rắp chổ chính giữa làm hại em để giật chồng. Nhì chị rủ em đi bơi lội thuyền rồi đẩy em xuống biển. Một nhỏ cá khôn cùng to tập bơi qua, nuốt luôn cô vào bụng. Thật may là Sọ Dừa như đang biết trước rất nhiều chuyện. đàn ông dặn cô luôn luôn mang theo bên mình một bé dao, trái trứng gà và hòn đá lửa. Bao gồm con dao, cô từ bỏ rạch bụng cá khiến cho cá chết, dạt vào bờ. Cô chui ra, lại có thịt cá ăn luôn, có lửa để nướng cá và bao gồm con con kê để thai bạn.

Một hôm cô sẽ loay hoay nướng cá để ăn dần, bỗng con gà trống gáy vang:

- Ò. ó. O…, cần thuyền quan trạng, rước cô tôi về!

Cô vội bỏ cá đấy chạy ra. Đúng là chồng cô rồi. Quý ông đã đi sứ về, ngang qua nghe tiếng con gà gáy, lại thấy tất cả bóng người như bà xã mình bèn mang đến thuyền vào đón. Hai vk chồng chạm chán nhau, mừng mừng tủi tủi.

Xem thêm: Cách Tính Thu Nhập Bình Quân Đầu Người Việt Nam, Thu Nhập Bình Quân 1 Người 1 Tháng

Nghe lời chồng, lúc gần về cho nhà cô nấp vào trong vùng thuyền. Nghe thấy nhị bà chị thi nhau kể với Sọ Dừa về chết choc thương vai trung phong của cô, cô bèn bước ra. Nhì cô chị thấy em xuất hiện, ngượng quá, ko nói không rằng vứt đi biệt tích.