Trời Chiều Bảng Lảng Bóng Hoàng Hôn

     
Thể thơ: Thất ngôn chén bát cúThời kỳ: Nguyễn3 bài xích trả lời: 2 thảo luận, 1 bình luận29 tín đồ thích: fill_the_gap16, zanghe, phái mạnh HƯNG CT, quocviet, Minh6789, kimphuong94, nguoigacden, Chaconne, hào hoa chicken, vội_vàng, núm Thanh, Vanachi, mx007, rubylyslys, phạmngọc quang, methuong, kokohana, Hoa bim bim, Vị Nhân, jjppbb, Le Ha Phuong, khucmac, chumeo_di_hia, Mộng Thi Lang, Dã Tràng Cát, Tần ô,


Bạn đang xem: Trời chiều bảng lảng bóng hoàng hôn

- Thơ tự tình (Hồ Xuân Hương)- Thu độ ẩm (Nguyễn Khuyến)- Thêm vơi thêm vui (Định Hải)- từ ấy (Tố Hữu)- dung nhan màu em yêu thương (Phạm Đình Ân)
*

*

Chiều trời bảng lảng trơn hoàng hôn,Tiếng ốc xa gửi lẩn trống đồn.Gác mái, ngư ông về viễn phố,Gõ sừng, mục tử lại cô thôn.Ngàn mai gió cuốn chim bay mỏi,Dặm liễu sương sa khách cách dồn.Kẻ vùng trang đài, bạn lữ thứ,Lấy ai nhưng kể nỗi hàn ôn?


*



Xem thêm: Tổng Hợp Các Bài Toán Nâng Cao Lớp 2 Có Đáp Án Dành Cho Học Sinh Giỏi

Chiều xa nhà

*

*



Xem thêm: Giải Bài Tập Vật Lí 10 Bài 1 0 Bài 1: Chuyển Động Cơ, Giải Bài Tập Vật Lý 10 Bài 1: Chuyển Động Cơ

Lời bình của Quách Tấn về bài xích thơ “Buổi chiều lữ thứ” của Bà thị trấn Thanh quan

Thơ hay mỗi bài hay là một vẻ. Xem thơ mọi người thích từng cách. Cho nên bảo “thích bài bác nầy hơn bài kia” ko phải bảo rằng bài mình thích hay hơn những bài bác mình không mê thích hay không nhiều thích. Không phải bảo rằng bài nầy hơn bài bác kia.Thơ bà thị trấn Thanh Quan phần lớn đều nhã nhặn đài các, bài xích nào cũng đều có cốt bí quyết Thịnh Đường, như trên sẽ nói: nhiều âm nhạc, giàu hình hình ảnh và mức độ truyền cảm, sức lôi cuốn vừa mạnh bạo vừa bền. Đọc rồi vẫn còn dư vị, hiểu nữa vẫn thấy ưa thích thú.Cũng như các bài khác, bài Chiều Hôm gồm “Nội vị bỏ ra vị, nước ngoài huyền đưa ra thanh”. Nhưng lấy khu vực hồn thành cơ mà luận thì phải đặt bài Chiều Hôm ở hàng đầu.Bài nầy là 1 trong bài thơ cảnh, dẫu vậy cảnh đả biến thành tình, tình vẫn hợp nhất cùng cảnh. Ngoại cảnh chỉ cần hình ảnh của nội tâm, mỗi nét ở phía bên ngoài là một hình dáng ở mặt trong. Nói một phương pháp khác là bức cảnh chiều hôm nhuốm đậm dung nhan thái vai trung phong hồn của tác giả. Đó là nỗi lòng của bạn lữ máy trước cảnh chiều hôm. Bà soạn ra bài nầy thời gian vào Phú Xuân làm Cung Trung giáo tập theo lệnh vua tự Đức. Xa gia đình, xa quê hương, sống lẻ loi trong vị trí không fan quen thuộc, bà bị niềm viễn biệt nỗi đơn độc làm bi lụy tâm hồn, làm cho tâm hồn ít khi được lặng tịnh, hiếm khi được chậm rì rì Lòng bi hùng un đúc ủ ấp lâu ngày, một khi gặp cảnh mê thích nghi, lập tức tuôn trào theo cảnh và hoà đồng cùng với cảnh.Trong bài bác chữ dùng tài tình độc nhất vô nhị là VIỄN PHỐ và CÔ THÔN, vị vừa biểu hiện được nỗi niềm trọng điểm sự (viễn biệt cô đơn), vừa cho người đọc thấy rõ rằng người sáng tác là tín đồ ở trong chỗ đất khách hàng lạ lùng: thấy thuyền câu lần khần thuyền về đậu địa điểm bến nào, thấy kẻ lùa trâu lừng khừng lùa về nghỉ sống thôn nào, do dự vì là fan xứ khác, lừng chừng nên đành nói trổng: bến nọ xóm kia. Nhưng vị sẵn mối thương tâm bởi lẻ loi, vị xa cách, buộc phải kia nọ ngay tức khắc được thay bằng viễn cô:Gác mái ngư ông về viễn phốGõ sừng mục tử lại cô thôn.Và chút dư tình dư ý của VIỄN của CÔ chuyền xuống cặp luận để nổi lên lượn sóng lòng máy hai khu vực chữ bay MỎI cùng BƯỚC DỒN:Ngàn mai gió cuốn chim cất cánh mỏiDặm liễu sương sa khách cách dồn.BAY MỎI cho chúng ta thấy lòng ý muốn trở về đã năm dồn mon chứa.BƯỚC DỒN nói lên nỗi bồn chồn bôn bức của lòng hy vọng trở về, và cho biết thêm rằng mặc dù lòng muốn về đang quá mức độ mỏi, tuy nhiên không bao giờ ngớt mong.Trong thơ, đầy đủ ngư ông, mục tử, chim, khách, phố, thôn, sương, gió là cảnh, còn viễn, cô, cất cánh mỏi, cách dồn là tâm. Vì vậy khi vai trung phong đã hoà đồng cùng với cảnh, cảnh đã hợp nhất thuộc tâm, thì VỀ, LẠI, BAY, BƯỚC vào thơ là gần như nhịp rung cảm của vai trung phong chớ không thể là sự vận động của cảnh.Chế Lan Viên bảo thơ Đường không tồn tại thơ tả cảnh là vậy đó.Nói tóm lại bài CHIỀU HÔM là bức ảnh lòng của bà thị xã Thanh Quan, một tranh ảnh lòng vẽ bởi lời, đầy color sắc, giàu âm nhạc và cực kỳ linh động.Bà Huyện đang đi đến được diệu xứ của Thơ.Có người chê rằng thơ bà thị xã Thanh quan dùng nhiều chữ Nho làm giảm bớt tinh thần dân tộc.Không đúng.Những chữ bà thị xã Thanh quan liêu dùng phần lớn là đều chữ đã nước ta hoá cùng rất phổ cập trong xóm thơ. Phần đông chữ ấy chẳng hầu như không làm mất dân tộc tánh trong thơ, mà còn giúp cho câu thơ bài xích thơ thêm phần giàu có trang trọng. Dùng đồ nước ngoài quốc không tồn tại hại, mà chỉ có hại ở biện pháp dùng, ở cách biểu hiện dùng. Bà thị trấn Thanh Quan sẽ thiện dụng tiếng Hán Việt. Dựa vào tài thiện dụng của bà mà phần đông chữ Hán Việt tê đã khiến cho thơ bà một dung nhan thái riêng lẻ không thể lầm lẫn cùng giai phẩm của ngẫu nhiên một bên thơ nào của Việt Nam.Lại có người nông nổi tưởng rằng thơ của bà Thanh Quan sở hữu được tánh bí quyết Đường thi là nhờ ở hầu hết chữ Hán Việt. Cả tấm áo cà sa choàng lên sườn lưng còn không thành được hoà thượng huống hồ chỉ vài mảnh hàng trắng mặt hàng vàng.Nhưng hy vọng biết rõ thơ bà huyện Thanh Quan tương đương Đường thi ở hồ hết điểm nào, thì trước hết phải biết những điểm sáng của Đường thi.Mà từ bỏ xưa mang đến nay ai đó đã nói được một cách ví dụ những điểm lưu ý ấy? vị làm cố kỉnh nào tả mang đến nổi sắc đẹp của giai nhân. Tây Thi rất đẹp như sao, Điêu Thuyền đẹp nhất như sao, Chiêu Quân rất đẹp như sao, Lục Châu rất đẹp như sao? cùng tứ đại giai nhân ấy khác biệt ở điểm nào? Đã ai nói được?- Tây Thi: Nghiêng nước nghiêng thành,- Chiêu Quân: Nhạn sa cá lan,- Điêu Thuyền: Hoa nhường nguyệt thẹn,- Lục Châu: dung nhan nước mùi hương trời.Là nghĩa có tác dụng sao? Nói cho gồm nói, chớ thật không nói được gì hết!Làm sao phân tách bóc được mùi hương?Xuân Diệu nói đúng.Như vậy thì biết làm sao bây giờ?Muốn biết nước nóng rét sao thì bắt buộc tự uống lấy, nghĩa là đề nghị thể nghiệm, thể nhập. Có nghĩa là đọc thơ bà huyện Thanh Quan cho chín và đọc thơ Đường cho những rồi từ mình thừa nhận thức, nhận chân.Nhưng mong vào rượu cồn sâu, hy vọng lên núi cao, tưởng cũng cần có những chỗ vịn. Xin bày ra đôi chỗ vịn hầu mong giúp cho những bạn trước đó chưa từng leo núi vào đụng và không có phương luôn tiện nào không giống hơn hai tay trắng, đôi chân không:Cũng phần đông thơ Đường, thơ bà huyện Thanh Quan cần sử dụng chữ chủ yếu xác, thanh nhã; luyện câu sắc xảo chỉnh tề; gióng điệu điều hoà uyển chuyển; kiêng hẳn những bệnh dịch phù, hủ, thường, từ từ nhược, sanh cường, vô vị…; và tạo ra bầu ko khí lành mạnh chớ ko rét mướt, trong trẻo tuy thế mơ màng chớ ko rực rỡ, khoảng không gian của sớm mùa thu, của chiều mùa xuân, bao gồm sương có nắng, nắng và nóng sương hợp nhất cùng phảng phất mùi hoa cúc, hoa lan…Cao Bá quát dặn rằng:- trước lúc đọc văn vẻ Tiên phải rửa tay đốt trầm.Đọc thơ Đường cùng thơ bà thị xã Thanh quan tiền cũng đề nghị theo gương bọn họ Cao thì mới có thể hưởng được chân thú chân vị.